Đã xong rồi sao?
Cũng không biết phải mất bao lâu, Văn Túc mới có thể bình tĩnh lại sau những cảm xúc kỳ diệu này.
Lúc này, hắn nhìn trận đồ lấp lánh ánh sáng trong lòng bàn tay, rõ ràng Thẩm Quân Ngọc đã rút tay về, nhưng xúc cảm mềm mại, nhẵn mịn vừa rồi như vẫn còn lưu luyến nơi lòng bàn tay hắn.
Văn Túc vô thức nắm lại bàn tay trống không.
Sau đó hắn ngước mắt lên, đôi môi mỏng khẽ mấp máy, còn chưa biết nói gì thì đã đối diện với đôi mắt ngọc lưu ly sáng ngời.
Ánh mắt hai người chạm nhau, Thẩm Quân Ngọc nói: "Lúc trước ta không biết bộ công pháp cậu đưa cho ta lại quý giá đến vậy. Nếu cậu đã nói mình không có bạn, vậy thì từ giờ trở đi, ta sẽ tự nhận mình là người bạn đầu tiên của cậu."
"Có khó khăn gì không tiện nói ra, cậu cứ việc âm thầm nói với ta bằng cách này."
"Dù sao bây giờ ta cũng chỉ có một mình, bên cạnh có một người bạn tốt ta cũng đỡ buồn hơn rất nhiều."
"Cậu thấy như vậy có được không?"
Lúc nói ra những lời này, ánh sáng trong mắt Thẩm Quân Ngọc cực kỳ trong trẻo ấm áp, ý cười nhẹ nhàng nhưng lại vô cùng chân thành.
Văn Túc: ...
Nhìn vào đôi mắt ấy, hắn thực sự không biết phải trả lời thế nào.
Phần tình cảm này của Thẩm Quân Ngọc quá mức thuần khiết chân thành, đến nỗi khiến hắn cảm thấy hổ thẹn một cách kỳ lạ —— Phải biết là ban đầu hắn đi cùng Thẩm Quân Ngọc chỉ để mua vui cho
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toi-trung-sinh-vao-cai-dem-hoa-ly-voi-truc-ma-kiem-ton/2867576/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.