Vẫn là chương đặc biệt người kể chuyện là Asura .
"M-mày...khuya vậy rồi còn xuống đây làm gì?"_Tôi lắp bắp hỏi.
"Ăn tối."_Mikey trả lời sau đó bước vào phòng bếp.
Mĩ nữ đây rất có cảm tình với Mikey. Vì sao ư? Vì hắn lùn hơn tôi chứ sao.
Tôi cao mét bảy, cao hơn hầu hết các cô gái mà tôi gặp bên ngoài. Nhưng ở trong cái nhà này thì lại khác. Đám kia nó cứ chọc ghẹo rồi nói tôi lùn này lùn nọ. Bực lắm! Bọn họ giống như mấy cây cột điện thành tinh vậy đó! Tại họ cao quá chứ có phải tại tôi lùn đéo đâu mà cứ chọc ghẹo.
Chỉ riêng có Mikey là lùn lùn đáng yêu thôi. Hình như hắn cao chỉ tầm mét sáu là cùng.
Tôi lén liếc nhìn vào bếp. Mikey đang nhón chân lên để tìm gì đó trên tủ. Eo ôi, đáng yêu quá!
Mà ban nãy Mikey có nói là xuống để ăn tối đúng không?
Hình như dạo gần đây mấy cái taiyaki với bánh ngọt tôi mua về để trong tủ lạnh thường xuyên mất tích một cách bí ẩn. Hỏi tụi kia thì không có đứa nào ăn hết. Chắc là Mikey ăn mất rồi, hắn thích đồ ngọt mà. Làm bữa giờ cứ đè thằng Sanzu ra đánh, tự nhiên thấy có lỗi quá. =))
Thấy Mikey lục lọi một hồi mà vẫn chưa ngồi vào bàn ăn, tôi không kìm lòng được nữa mà quyết định trở lại gian bếp.
"Làm bát ramen nhé?"_Tôi mỉm cười nhìn Mikey.
Hôm nay tôi đã xử lí hết đống đồ ngọt để trong tủ rồi nên hắn có tìm tới mai cũng không thấy đâu. Với lại, ban đêm ăn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tokyo-revengers-lam-viec-o-pham-thien-cung-nhan/2588110/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.