“Giản Đồng, cô nói rõ ràng vào!” Tô Mộng bực mình, làm sao có thể tuỳ tiện để Giản Đồng lừa, khuôn mặt xinh đẹp lạnh như băng “Hoá ra căn bản cô không phải nghỉ vì trong người không khoẻ?”Nói xong lời này, Tô Mộng cầm điện thoại di động lên, nhìn về phía Giản Đồng “Cô không nói cũng được thôi, tôi trực tiếp gọi điện thoại cho Trầm tổng”Tô mộng cũng là do vội vàng nên mới nói ra câu này.
Tô Mộng nhớ tới Trầm Tu Cẩn kia, người đối xử vô cùng tàn nhẫn với Giản Đồng.
Sợ rằng lúc này mình gọi điện thoại tới, nói cho hắn là đầu Giản Đồng bị thương hắn cũng chỉ biết thờ ơ.
“Được rồi, Tiểu Đồng, cô thắng.
Tôi không gọi điện cho Trầm tổng, tôi gọi điện cho giám đốc bộ phận pr của cô tới đây”Sắc mặt Giản Đồng tái nhợt “Đừng gọi giám đốc Hứa” Tô Mộng ngạc nhiên một chút, vậy mà Giản Đồng sợ giám đốc Hứa? Sắc mặt Giản Đồng hiện lên chữ năn nỉ nhìn về phía Tô Mộng:“Mộng tỷ, đừng gọi giám đốc Hứa tới đây”Giám đốc Hứa vốn đã không thích mình, nếu nhi bị giám đốc Hứa ghi lỗi, chuyển cô khỏi bộ phận pr, vậy… số tiền khổng lồ 500 vạn kia, cô có thể xoay sở từ nơi nào để trả người đàn ông kia?“Tôi nói, là tôi… Đụng phải trên chốt cửa”“Làm sao lại đụng vào chốt cửa?” Tô Mộng rất thông minh, một người sao mà có thể đột nhiên đụng vào chốt cửa?“Ngày đó tôi trở về thì trời đột nhiên đổ mưa, mắc mưa nên hơi hoa mắt chóng mặt, đầu nặng gốc nhẹ” Giản Đồng rốt cuộc vẫn là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tong-tai-lanh-khoc-theo-duoi-vo-cu/1951039/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.