“Tiểu Thất …… Tiểu Thất …… chủ nhân của ngươi có nhà không?”
Lộ Tình Không cũng mặc kệ nó có thể nghe hiểu được hay không, trước tiên vẫn nên chào hỏi nó một tiếng, tránh việc bị nó ngộ thương.
Nghe thấy âm thanh của giống cái, Tiểu Thất ở bên trong “Meooo……” lên một tiếng thét dài.
“Vậy bây giờ ta vào nhé.” Lộ Tình Không nói xong liền bắt đầu trèo lên tường.
Một bóng đen bay vụt qua đầu Lộ Tình Không, đó là Tiểu Thất từ bên trong nhảy ra, làm cô sợ tới mức thiếu chút nữa ngã lăn trên đất, bây giờ thì tốt rồi, trên không phải,dưới cũng không phải.
Tiểu Thất liếc mắt nhìn cô một cái, đi về phía trước vài bước, vẫy vẫy cái đuôi rồi quay đầu lại nhìn cô, ý tứ quá rỗ ràng —— đi cùng nó.
Lộ Tình Không nghĩ thầm, những người kia đã huấn luyện nó như thế nào vậy, ngoại trừ việc không biết nói chuyện ra thì dường như cái gì nó cũng hiểu.
Lộ Tình Không đành phải nhảy xuống, rất ngoan ngoãn mà nói, “Cám ơn ngươi đã dẫn đường cho ta.” Liền chắp tay hành lễ với nó.
Một người một hổ, nguyệt hắc phong cao,ở nơi sườn núi không một bóng người như này, cảm giác thật ghê rợn.
Tiểu Thất cùng Lộ Tình Không đi bộ một đoạn ngắn, đến nơi giống như là cái động chó thì dừng lại, Lộ Tình Không có chút mơ hồ, không phải đưa cô đi đại môn sao? Sao lại đưa cô tới chỗ của mấy con chó này?
“Ta có thể không đi vào bằng đường này được không?” Lộ Tình Không nuốt nước miếng, chỉ chỉ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tong-thong-dai-nhan-dung-kieu-ngao/1995165/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.