Lúc này bên cạnh y bỗng có ánh trăng sáng rực bay lên, ánh trăng sáng tỏ như hoa.Hắn vội vàng nhìn lại, chỉ thấy sau đầu Hứa Ứng có từng vầng trăng sáng bay lên không trung, treo lên bầu trời của khu nhà ngói kia, tiếp đó đạo tràng Thiên đạo úp xuống.Kiều Tử Trọng đi theo Hứa Ứng và Nhạn Không Thành vào trong thôn, sát ý lập tức nổi lên.“Chính hắn đã lẻn vào lăng mộ của ta, khoắng sạch của cải tích cóp suốt hai vạn năm của ta, chỉ để lại một cỗ quan tài và ao nước đen!”Lửa giận trong lòng hắn bốc lên ngùn ngụt: “Ta còn tưởng là Từ Phúc âm thầm ra tay, không ngờ kẻ trộm ngay dưới mí mắt ta.”Hứa Ứng tế hai mươi tư vầng trăng sáng lên giữa không trung, giải thích với Nhạn Không Thành: “Vừa rồi nghe Nhạn huynh nói Nga Mi các ngươi cũng có hai mươi tư viên Hạo Nguyệt Sơn Hà châu, ta muốn tránh hiềm nghi nên không thừa nhận vừa rồi là ta tế Hạo Nguyệt châu lên.
Bây giờ không thể không thừa nhận.”Nhạn Không Thành cười nói: “Thiên hạ có vô số pháp bảo giống nhau, sao không dưng ta lại đi nghi ngờ cho được? Huống chi mộ phần của Thanh Sương sư tổ vẫn đang yên lành, đâu có bị trộm, đương nhiên Hạo Nguyệt Sơn Hà châu sẽ không bị mất.
Trọng Tử Kiều, nói xem có đúng không?’Kiều Tử Trọng đang định hạ thủ giết người, lại thấy sau lưng Hứa Ứng có hóa thân Thiên đạo hùng vĩ dâng lên, thần lực thiên đạo cực kỳ khủng khiếp.Tuy Thiên đạo không bằng tiên đạo, nhưng Kiều Tử Trọng cũng không phải tiên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trach-nhat-phi-thang/310315/chuong-478.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.