Con Tam Túc Kim Ô đứng sau lưng Hứa Ứng như con kền kền khổng lồ, ba cái chân nhảy tới nhảy lui.Nó cực kỳ hưng phấn, chỉ sợ chủ nhân khi xưa thấy xa lạ, nói luôn miệng.
Nhưng trí nhớ của nó lại không được tốt, rất hay quên, lại cực thích nhặt đồ linh tinh.“A Ứng, ngươi đánh rơi con côn trùng này à?” Nó hiếu kỳ lung lay đầu Ngoan Thất, giơ tới trước mặt Hứa Ứng, dò hỏi.“Không phải.”“Thế ta ăn nhé.”“Không được...!Thất gia, ngươi tỉnh lại đi, mau tỉnh lại đi...!Đúng, ngươi không bị ăn thịt, mới đến yết hầu là đã phun ngươi ra rồi.
Không bẩn, không bẩn đâu.” Hứa Ứng an ủi con rắn.Lại một lúc sau, Kim Bất Di quay sang hỏi Hứa Ứng: “A Ứng, ngươi đánh rơi thiếu niên này à?”Tiết Doanh An bị Kim Ô ngậm đầu, tuyệt vọng, treo dưới miệng Kim Ô mà bất lực không thể làm gì, cũng không dám giãy dụa.“Không phải, đừng ăn đừng ăn! Vị này là hảo bằng hữu!” Hứa Ứng kinh hãi, cứu Tiết Doanh An.Kim Bất Di buông Tiết Doanh An xuống, vỗ đầu thiếu niên an ủi, nói: “Ta không ăn thịt người!”Một lúc lâu sau nó lại nhấc Tiết Doanh An lên, hỏi Hứa Ứng: “A Ứng, ngươi làm rơi à?”Hứa Ứng và Thanh Bích tiên tử, Tiết Doanh An cùng trở lại Cửu Thái lĩnh dưỡng thương, trên Cửu Thái lĩnh, môn hạ đệ tử của Lý Tiêu Khách nghi hoặc thông thôi.“Nơi này không lành.”Thanh Bích tiên tử đứng trên Cửu Thái lĩnh nhìn xuống vùng đất Thiên khiển bên dưới, cũng cảm thấy kinh hãi, nói với Tiết Doanh An: “Chắc chắn nơi này có hung vật tuyệt thế dấu trong thiên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trach-nhat-phi-thang/342709/chuong-345.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.