Ánh mắt Hứa Ứng sáng lên, cười nói: “Được! Ta còn chưa trồng rau hẹ bao giờ, nói gì tới cắt rau hẹ!”Y mỉm cười đi tới, Lý Tiêu Khách đưa y một lưỡi liềm.
Hứa Ứng cầm liềm, quan sát một hồi, đây là lưỡi liềm bình thường, không khác gì lưỡi liềm của nhà nông bình thường, lưỡi đao cong vào trong, khá sắc bén.Quả chuông đầu tiên trốn trong đầu Ngoan Thất, sau lại thấp thỏm bất an chạy ra, nhưng không dám gặp mặt Lý Tiêu Khách, lại trốn trong khu vực Hi Di của Ngoan Thất, bị Ngoan Thất đuổi ra ngoài.Vách chuông cứng đờ, lề mà lề mề bay tới, im lặng một lúc rồi mới run rẩy gọi một tiếng: “Chủ nhân...’Lý Tiêu Khách quan sát một lượt, lúc này mới nhận ra nó, mỉm cười ôn hòa: “Ngươi là Trấn Ma chung mà ta chế tạo? Ngươi là...”Hắn quan sát quả chuông từ trên xuống dưới, có vẻ nhận ra nó nhưng vẫn do dự.
Quả chuông vội vàng nói: “Trên người ta bị khắc phù văn khác, chẳng trách chủ nhân không nhận ra! Ta là quả chuông đồng trên Tiểu Thạch sơn!”Nó rất mong chờ.Lý Tiêu Khách hiểu ra, cười sang sảng nói: “Hóa ra là quả chuông đồng ta đặt trên Tiểu Thạch sơn!”Quả chuông vui vẻ nói: “Chủ nhân nhận ra ta rồi?”Lý Tiêu Khách nói: “Đương nhiên nhận ra rồi.
Ngươi là dị bảo mà ta chế tạo, ta dùng ngươi trấn áp một Thiên thần làm loạn, Thiên thần này sau khi hạ giới đã làm nhiều việc ác, giết hại bách tính Vĩnh Châu.
Khó khăn lắm ta mới bắt được hắn nhưng không thể giết được hắn, cuối cùng quyết định trấn áp hắn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trach-nhat-phi-thang/342728/chuong-326.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.