Trong lúc nhất thời, Đông Mai Thanh bị đánh cho không ngừng lui lại, cuối cùng không nhịn được tế Nguyên Thần lên, phá tan hàng loạt kiếm khí, lúc này mới thở lấy sức, phi thân lấy thanh trường kiếm kia xuống!Trường kiếm này là một thanh kiếm đồng thau dài hơn một trượng, lưỡi kiếm rất mỏng, múa lên là toàn bộ thanh kiếm hóa thành kiếm hoa, ánh sáng xanh lấp loáng!Đông Mai Thanh vừa mừng vừa sợ, trấn áp thanh kiếm đang xao động, dốc toàn bộ tâm ý luyện hóa.Đám người thấy vậy đều cực kỳ hâm mộ.“Thanh kiếm này không phải kiếm của thời nhà Tần.
Kiếm của thời Tần dày hơn hẳn.”Từ Phúc nhìn lướt qua, đột nhiên biến sắc nói: “Đây là kiếm của thời Chu.
Kiếm này có chủ, Đông Mai Thanh, mau buông tay!”Đông Mai Thanh đang định buông tay, đột nhiên thanh kiếm như con rắn linh hoạt quấn quanh cánh tay Đông Mai Thanh, cuốn nhẹ một cái, cánh tay Đông Mai Thanh lập tức đứt lìa.Đông Mai Thanh kêu lên đau đớn, thanh kiếm đồng thau lại xoắn sang cổ hắn, khiến hắn không thể né tránh!Đột nhiên một bàn tay đưa tới, cong ngón tay búng một cái lên mũi kiếm.
Thanh kiếm đồng thau như con rắn, bị búng tới mức thân kiếm rung chuyển không ngừng, bất giác duỗi ra!Từ Phúc búng lui thanh kiếm đồng thau, lại thấy thanh kiếm đồng thau lại đâm thẳng về phía hắn, chỉ trong chớp mắt đã hình thành cả bầu trời kiếm đạo, dị tượng nhật nguyệt song hành và núi non hùng vĩ hiển hiện!Từ Phúc giơ tay nghênh tiếp, tất cả kiếm khí hội tụ trong lòng bàn tay hắn, thanh kiếm đồng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trach-nhat-phi-thang/342806/chuong-248.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.