Bắc Thần Tử và Ngọc Đường tiên tử tức giận tới khó tả, vừa rồi hai người bọn họ thấy rõ rành rành, quyển sách vàng mà Từ Phúc mở ra chính là nội dung trên lá bùa phong ấn Hứa Ứng!Thế này là sao?Nếu cái gã luyện khí sĩ chui từ đâu ra không biết ấy phá giải được nội dung lá bùa, Hứa Ứng thoát khốn, ba người bọn họ đều bị Thiên đạo trừng phạt, lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục!Huống chi, Thiên đạo còn chưa kịp trừng phạt bọn họ, Hứa Ứng đã chém bọn họ thành muôn mảnh!“Nam tử mặt sẹo này có lai lịch ra sao?”Bắc Thần Tử trên trán nổi gân xanh, hạ giọng nói: “Làm sao hắn lại lấy được phù văn Trấn Ma? Phù văn Trấn Ma chưa bao giờ để lộ trước mặt người ngoài cơ mà?”Ngọc Đường tiên tử cắn răng tới mức vang lên tiếng lách cách, nói: “Nửa năm rồi chúng ta mới chữa khỏi thương tích, bây giờ lại xảy ra chuyện! Bắc Thần, hay là thăm dò lai lịch của hắn trước đã?”Bắc Thần Tử chần chừ một chút rồi nói: “Có thể lấy được phù văn Trấn Ma, chắc chắn không thể coi thường, cứ chờ viện binh tới rồi tính.”Khóe mắt ông lão giật giật, cẩn thận hơn rất nhiều.Dù sao chính vì bất cẩn nên ông từng bị Chu Tề Vân đánh, cũng chính vì bất cẩn nên bị Thiên ma đuổi giết, Trúc Thiền Thiền đánh, thậm chí thiếu chút nữa bị Hứa Ứng đã giải một chút phong ấn giết chết.Bị đòn rồi mới thành thục.Từ Phúc tuy trên mặt có sẹo nhưng trông ôn hòa lễ độ, không bạo lực như Chu Tề Vân, nhưng cũng khó nói.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trach-nhat-phi-thang/342809/chuong-245.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.