Mạnh Tư Duy duỗi ngón tay ra rồi hơi cong lên.
Cô dừng lại một chút, cuối cùng cũng từ từ, từ từ đẩy ra.
“Thật xin lỗi.” Cô cụp mắt xuống, nói rất khẽ.
Thịnh Tinh Bác nhẹ nhàng xoa lòng bàn tay lên vành tai của Mạnh Tư Duy.
Anh ấy không nói gì nữa, chỉ nhìn ra cửa, người đàn ông đang lặng lẽ đứng đó.
Mạnh Tư Duy nhìn theo hướng ánh mắt của Thịnh Tinh Bác.
Cô giật mình, có cảm giác vô lý rằng có phải có chỗ nào trên thế giới này xảy ra bug hay không.
.....................
Rời khỏi bệnh viện, Mạnh Tư Duy và Bùi Thầm cùng nhau đi bộ về nhà.
Mạnh Tư Duy vẫn chưa hoàn hồn từ sự bối rối khi Bùi Thầm đột ngột xuất hiện ở cửa.
Không khó để tìm đến nơi, khu cấp cứu của bệnh viện chỉ ở tầng đó, tùy tiện hỏi một chút là có thể tìm được, chỉ là Bùi Thầm, anh ấy đến để làm gì.
Hơn nữa còn đứng ở cửa xem một vở kịch, xem vướng mắc tình cảm của cô với bạn trai cũ.
Tất nhiên Mạnh Tư Duy sẽ không vui quên cả trời đất cho rằng Bùi Thầm xuất hiện khi cô mới đẩy Thịnh Tinh Bác ra.
Cô chợt nhớ tới tình cảnh lần trước cô bị các đồng nghiệp trong phòng điều tra hình sự vây quanh quan sát.
“...”
Bởi vì cô giả chết buông xuôi đúng lúc, cho nên bây giờ trong đơn vị không có người nào, ít nhất là không có người công khai đoán già đoán non.
Bây giờ Mạnh Tư Duy cảm thấy phương pháp này chắc cũng áp dụng được cho Bùi Thầm.
Xét đến
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trai-tim-thieu-nu/2475322/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.