Trong Thanh Hà Vương Tập, những thi từ diễm tình kia đều đã viết từ thuở xa xưa, Cao Hoài Du khi ấy chỉ thuận tay ngẫu hứng viết ra để lừa Cao Hành, viết xong liền quên bẵng, đa phần nội dung chính y còn chẳng nhớ rõ.
Song y mới biết hôm qua Cao Chương đã lắm miệng trước mặt hoàng đế, khiến lòng y luôn thấp thỏm không yên. Lúc này, hoàng đế còn đột nhiên nhắc đến "anh đào", thoáng chốc khiến y nhớ lại bao câu từ lộ liễu kia, mặt thoáng đỏ ửng mấy phần.
"Thần mới nhớ ra Thành Đình Hầu nhờ thần giúp vài việc... Thần xin cáo lui trước." Cao Hoài Du quyết định chuồn trước.
"Tốt." Nguyên Hi vẫn cười ôn hòa với y, "Nhớ đến ăn anh đào nhé."
Cao Hoài Du: "..."
...
Chỉ trong một ngày, tin Tạ Lăng, kẻ từ triều Thành Vũ Đế đã nắm quyền khuynh đảo, bị thiên tử Đại Ngụy triệu kiến rồi trách mắng, đã lan đến tai các thế gia ở Kiến Bình.
Tạ Lăng năm xưa quyền khuynh triều dã, nay bị hoàng đế Đại Ngụy vài câu đuổi thẳng về quê, xám xịt rời Kiến Bình, đây là chuyện không ai ngờ tới. Đa số người đều nghĩ như Tạ Lăng, cho rằng Nguyên Hi còn phải ỷ lại danh vọng Tạ Lăng để thu phục lòng người. Dù sao cũng không ai nghĩ Tạ Lăng sẽ rơi vào bước đường này.
Tông thất nước Yên khi đến Ngọc Kinh, chỉ có vài kẻ bị chém, còn lại đều được đãi ngộ hậu hĩnh, Cao Hoài Du được phá lệ phong vương, ngay cả Cao Chương cũng được trọng dụng. Chiếu theo đó, hoàng đế hẳn sẽ đãi ngộ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tram-ha-co-the-lam-phao-hoi-cong-sao/3002249/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.