Lúc Trần Uyển tỉnh lại căn bản là không phân biệt được thời gian, tấm rèm thêu thổ cẩm che hết bức tường. Đây là đâu? Cô hoảng loạn trong một giây, các lỗ chân lông dựng đứng, chân tay tê cứng, bởi vì cô nghe thấy tiếng thở, cánh tay nặng trịch đặt lên eo và cả cơ thể nóng hực ôm chặt cô từ phía sau.
Cô giật nảy mình, người phía sau xoa xoa cằm, cánh tay đặt lên eo cô càng thít chặt, hai người càng nằm sát hơn, hơi thở cũng thêm nặng nề, hơi nóng hực phả lên làn da cô.
…
Tần Hạo bị tiếng hét sợ hãi làm cho tỉnh giấc, anh thường khó chịu lúc bị gọi dậy mà chưa ngủ đủ. Anh nhổm người dậy “Làm…”, rồi lại im lặng nhìn Trần Uyển với khuôn mặt nhợt nhạt đang đứng trên tấm thảm trên giường, Cô chỉ mặc một chiếc áo sơ mi của anh, đôi chân dài, trắng nuột nà. Miệng anh khô khốc, ánh mắt di chuyển lên mặt cô, đôi môi cô hơi hé mở, đôi mắt to tròn trừng lên nhìn anh, nước mắt lưng tròng chực rơi.
“Mới có mấy giờ? Ngủ tiếp đi.” Mệt mỏi suốt đêm nên cảm giác như mới ngủ đã bị gọi dậy, đầu óc anh là một mớ hỗn độn, anh chẳng nghĩ ngợi gì, đưa tay kéo cô xuống giường,
Cô thét lên kinh hãi, trong chớp mắt như con thú nhỏ bị thương nhảy bật lên vùng vẫy lần cuối, nhằm vào trán anh mà đấm, miệng khóc hu hu. May mà cô vật vã suốt đêm nên sức đã kiệt, đánh lên cơ thể tráng kiện của anh mà như gãi ngứa. Tần Hạo chỉ tránh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tram-huong-uyen/2222823/quyen-1-chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.