Giọng nói này thật dễ nghe, thanh thúy, tươi mát. Chỉ là Sarin còn không hiểu lợn rừng là ý gì, hắn chỉ nhìn thấy một cái nắm đấm mịn màng từ từ lớn hơn trong mắt mình, tiếp đó hốc mắt đau nhức, hôn mê.
Trước khi ngất đi, Sarin không có sợ hãi, trong đầu hắn chỉ có đôi ngực sữa hồng hồng nhảy lên, giống như khống chế trái tim của hắn, không chút phản ứng đã bị nắm đấm đánh trúng.
- Tỉnh lại, mau tỉnh lại.
Âm thanh dễ nghe lại vang lên, Sarin cố gắng mở mắt, cảm thấy mắt trái không mở ra được, miễn cưỡng tách ra một cái khe hẹp, nhìn cái gì cũng mờ mờ. Một cánh tay nhỏ mềm mại đang đánh vào mặt hắn, xem ra là muốn kéo hắn tỉnh lại.
- Được rồi, ta tỉnh rồi!
Sarin giãy giụa lui ra, cô gái đánh hắn đã mặc lại quần áo, đang hung tợn nhìn chằm chằm Sarin. Trong lòng Sarin thở phào, trong mắt cô gái không có sát ý, hắn đã giết người, có thể cảm giác được khí tức tử vong.
Sarin ngồi xuống, ra hiệu không có ác ý, hắn đánh giá cô gái, cô ta cũng đánh giá hắn.
Tuổi hai người cũng gần nhau, cô gái cũng chỉ khoảng mười bảy mười tám tuổi, một thân quần áo làm cho Sarin trố mắt. Nàng mặc da thú gần như không cắt, lật bề lông ra ngoài, không ít chỗ bị mài đến nhẵn bóng. Đường may to làm cho bộ đồ da thú này có vẻ tục tằng, ngưng đọng dấu máu loang lổ ngả màu tím đen, dính đầy cả người.
Mấu chốt là bộ đồ da thú này là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tram-lam-huy-chuong/2449599/quyen-1-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.