Cơn mưa ngoài cửa sổ vẫn rả rích không dứt.
Nước mưa đọng trên mặt đất, nhưng những gợn sóng nhè nhẹ trên đó mãi mãi không thay đổi.
Mùi thuốc trong phòng càng thêm đậm đặc, vị đắng thanh của nó thấm vào da thịt, từ sâu trong xương cốt truyền ra một cơn đau âm ỉ kỳ lạ.
Người phụ nữ nhìn chiếc túi gấm trắng trong tay mình, lần đầu tiên không còn để tâm đến những cơn đau hành hạ cơ thể.
Đôi mắt bà thoáng hiện lên sự hoang mang.
Trong ký ức mơ hồ, có ai đó từng đặt chiếc túi này vào tay bà, khẽ nói:
“Đây là bùa bình an mẹ ta để lại.
Tặng cho ngươi, mong ngươi bình an.”
Ai đã nói những lời này?
Bà ngơ ngác nhìn quanh, những đồ vật quen thuộc trong căn phòng mà bà đã sống suốt mấy chục năm qua bỗng chốc trở nên xa lạ.
Tựa như trong đầu bà, một bức tranh khác đang từ từ hiện lên, thay thế dần những ký ức vốn có.
Trong đó, không có đám đông ồn ào hay những chén thuốc đắng không bao giờ cạn.
Bà cúi xuống nhìn đôi tay mình—những bàn tay gầy guộc, khô héo, làm sao có thể nắm giữ một cây côn màu xanh?
Cây côn màu xanh?
Bà sững người.
Vì sao bà lại nghĩ đến việc nắm một cây côn màu xanh?
Ánh sáng từ chiếc túi gấm lóe lên một tia sáng nhẹ.
Trong tâm trí bà, bỗng hiện ra hình ảnh một thiếu niên mặc áo xanh, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt đẫm lệ.
Hắn nghẹn ngào nói:
“Tiểu điện hạ, chuyến này ngài nhất định phải giữ gìn sức khỏe.
Nghe nói
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tram-tinh-thien-son-tra-khach/2848953/chuong-282.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.