Tựa như bị một trận ôn dịch lây lan, tiếng “bịch, bịch” quỳ xuống đồng loạt vang lên xung quanh.
Một đám đông đen đặc quỳ trước mặt vị tăng nhân, trong mắt họ tràn ngập sự khẩn cầu tha thiết.
“Xin hãy cứu lấy hắn, thưa đại sư.”
“Tha cho hắn đi.”
“Vì chúng tôi mà.”
“Hắn đã thực lòng hối lỗi rồi.”
Vô số giọng nói, khi gần khi xa, vang vọng trong tai Kính Thiện, tựa như lời dẫn dắt bí ẩn của Phật tổ trong tầng mây.
Dương Tử Phong cũng quỳ trước mặt hắn, nước mắt đầm đìa:
“Ta đã biết tội nghiệt sâu nặng, nguyện dùng cả phần đời còn lại để chuộc tội.”
Hắn thực sự biết mình tội nghiệt sâu nặng sao?
Hắn thực sự chân thành hối lỗi sao?
Nếu đúng là vậy, tại sao lại không sớm không muộn, đúng nửa tháng trước khi Kính Thiện trở về quê nhà thì bắt đầu cứu tế dân nghèo?
Nếu đúng là vậy, tại sao phải quỳ gối xin lỗi giữa bao ánh mắt của dân chúng, vẻ ngoài tỏ ra ăn năn, nhưng thực chất lại mang ý uy h**p?
Kính Thiện hiểu rõ, những người đang quỳ trước mặt hắn đây không phải thật lòng muốn cầu xin cho Dương Tử Phong.
Hạn hán không biết khi nào kết thúc, mỗi ngày kéo dài sẽ có thêm vô số người chết đói.
Trên đường tới đây, hắn đã thấy vô số xác chết rải rác khắp nơi.
Những người này chỉ đơn giản là muốn sống sót mà thôi.
Hắn là người thiện, nhưng lại muốn giết một người.
Dương Tử Phong là kẻ ác, nhưng lại cứu được vạn dân.
Bồ Tát và Dạ Xoa, chẳng cách nhau bao
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tram-tinh-thien-son-tra-khach/2848957/chuong-286.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.