Dung Xuân lặng lẽ đi theo sau.
Thiếu niên ấy đã giết sạch đám tà tu hại chết cả gia đình nàng, cứu mạng nàng.
Nhưng hắn không nói gì với nàng, cũng không có ý định sắp xếp chỗ ở cho nàng.
Toàn thân hắn chìm trong làn sương đen đáng sợ, đôi mắt vàng lấp lánh không thuộc về người thường.
Nàng vốn là một cô gái lớn lên ở một trấn nhỏ, bản tính yếu đuối nhút nhát, đối với hiểm nguy luôn muốn tránh càng xa càng tốt.
Nhưng không hiểu vì sao, như thể bị một thế lực vô hình dẫn dắt, nàng cứ thế mà đi theo Quỷ Yểm Sinh.
Nàng không còn nơi nào để về.
Cha mẹ nàng đã không còn, một thiếu nữ không chốn nương thân như nàng chẳng khác gì cỏ dại trôi nổi trên mặt nước, phận đời phiêu bạt.
Quỷ Yểm Sinh không đuổi nàng đi.
Dung Xuân không nói nhiều, cũng không bao giờ hỏi về những chuyện liên quan đến hắn.
Quỷ Yểm Sinh mặc kệ nàng đi theo, như ngầm chấp nhận sự hiện diện của nàng.
Thỉnh thoảng, hắn còn sai nàng làm một vài việc.
Lần đầu tiên hắn mở miệng nói với nàng, nàng âm thầm vui mừng suốt một lúc lâu, cảm thấy dường như mình được hắn cần đến.
Nàng cũng từng thấy hắn giết người.
Ở Đô Châu, trong tông môn, hay tại Hắc Thạch Thành, mỗi lần Quỷ Yểm Sinh giết người, khóe môi hắn luôn vương nụ cười thờ ơ.
Trong đôi mắt đẹp đẽ kia, đa phần đều là sự điên cuồng và căm ghét thế gian.
Hắn giết người tàn nhẫn, bất kể là người tốt hay kẻ xấu, đều không để lại mạng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tram-tinh-thien-son-tra-khach/2848989/chuong-318.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.