Lúc này, trời đất đảo điên, quần phong loạn vũ.
Mây đen ùn ùn kéo đến, chỉ trong chốc lát đã che lấp cả một vùng trời.
Lốc xoáy giống như cái miệng lớn của một con quái vật hung mãnh. Nó hung hãn cuốn phăng tất cả, ngốn sạch mọi thứ.
Cả ngọn núi ầm ầm rung chuyển, cây cối ào ào đổ xuống, khói bụi mịt mù.
Trong ánh mắt Trảm Hồn Sứ hiện lên một tia sáng lạnh, thần sắc trên mặt hắn vẫn lạnh lẽo như thường, lại khiến cho người ta cảm nhận được cơn giận dữ ngút trời. Áp lực nặng nề giống như bầu trời sụp xuống, không khí tràn ngập mùi vị nguy hiểm.
Trảm Hồn Đao lơ lửng ở giữa không trung, dường như cảm nhận được tâm tình chủ nhân, thân đao đen tuyền nhẹ nhàng rung động, tỏa ra hàn khí lạnh thấu xương. Lưỡi đao sắc bén ánh lên khuôn mặt âm trầm như nước của Trảm Hồn Sứ.
Quân vương nổi giận, phong vân biến sắc!
Trảm Hồn Đao hiện, quỷ thần co quắp!
Trảm Hồn Sứ một tay ôm chặt lấy người trong lòng, một tay chậm rãi vươn ra giữa không trung, nhẹ nhàng nắm lấy chuôi đao, vung một đường vòng cung vô hình trong không gian.
Sức mạnh ấy xuyên qua lốc xoáy, chém ngang bầu trời. Chỉ trong nháy mắt, vô số ánh đao lóe sáng xuất hiện ở phía chân trời, khí thế kinh người, quân lâm thiên hạ.
Thẩm Nguy nhẹ nhàng nhếch môi.
– Trảm!
Một âm tiết lạnh lẽo vừa thốt ra, trời long đất chuyển, hồng quang đại thịnh. Quang đao kiếm ảnh tàn sát tứ phương. Hàng vạn ánh đao chớp nhoáng hợp lại làm một,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tran-hon-nguy-lan-chan-tam/2079464/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.