Cô đang chờ anh về.
Kỷ Nghiêu còn nhớ khi chú Trần tra được manh mối, buổi tối trước ngày xuất phát đi tìm con gái, khi đó anh chỉ tầm mười tuổi đứng trước cửa nhà chào tạm biệt chú Trần.
Chú Trần nói chờ đến khi chú tìm được con gái sẽ đưa hai đứa đi công viên, hứa dạy cho anh Taekwondo, dặn anh không được đánh nhau phải ngoan ngoãn chờ ông quay về.
Lời hứa này Kỷ Nghiêu đã đợi suốt 19 năm.
Khi đó anh liền hiểu ra, một người ra ngoài nhất định phải tuân thủ lời hứa, nhất định phải bình an trở về, không được phụ lòng người ở lại chờ.
Kỷ Nghiêu mỉm cười, ánh mắt dịu dàng: “Cám ơn em đã chờ tôi về.” Ngữ điệu thật thà, trong đó mang theo chút nghiêm túc, không giống lời cám ơn hay hứa hẹn.
Anh cợt nhả quen rồi, bây giờ lại tỏ ra chân thành lại khiến Hàn Tích bỗng chốc thấy không quen.
Cô quan sát anh từ trên xuống dưới: “Quần áo anh sao ẩm vậy?”
Kỷ Nghiêu từ sông lên quần áo ướt đẫm, đứng trên bờ một tiếng đồng hồ gió thổi cũng ráo nước nhưng ống quần vẫn còn chưa khô hẳn.
“Không hổ danh là pháp y, cái gì cũng không thoát khỏi mắt em.”
Hàn Tích cảm nhận được sự vui sướng len lỏi trong đáy lòng, cô không những nhận ra được quần áo anh còn ướt mà từ khi anh mời cô đến nhà ăn bữa tối dưới nến cô đã biết được làm gì có người dì họ nào, đây rõ ràng là nhà của anh.
Kỷ Nghiêu tròn mắt nhìn người phụ nữ đối diện: “Không phải vừa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tran-quy-em-nhu-mang/2640233/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.