Hệ thống sưởi sàn trong nhà đã bật, Phó Tắc Dịch đứng ở huyền quan cởi áo khoác dạ, khi đưa tay cởi cúc áo vest bên trong thì nhìn thấy bát sủi cảo trên bàn.
“Đồng nghiệp của em mà không đưa đồ ăn sang, tối nay em ăn mỗi cái này thôi sao?”
Ngộ Từ quay đầu nhìn cái bàn, lẩm bẩm: “Tuyết rơi to thế này, đồ ăn ngoài cũng không giao được.”
Phó Tắc Dịch đặt áo khoác dạ lên tủ ở huyền quan, Ngộ Từ đưa tay đón lấy chiếc áo vest anh vừa cởi ra: “Đưa em, để em treo lên cho.”
Để lung tung chắc chắn sẽ bị nhăn.
Phó Tắc Dịch đưa áo cho cô rồi cởi giày vào nhà.
Ký túc xá của Ngộ Từ là căn hộ một phòng ngủ, từ huyền quan có thể nhìn bao quát cả căn phòng, diện tích không lớn nhưng được cô dọn dẹp khá ấm cúng.
Treo quần áo xong, cô quay lại nhìn người vẫn đang đứng trước huyền quan, lắc lắc hộp cơm trong tay: “Ăn cơm cùng không?”
Phó Tắc Dịch nhìn hộp cơm trên tay cô, cong môi gật đầu: “Được.”
Đồng nghiệp của cô tối nay chắc có bạn trai ở cùng, món ăn làm khá nhiều, hộp cơm hai ngăn, đựng đầy ba hộp, nhưng lại không có cơm trắng.
Thế là Ngộ Từ lại vào bếp lấy cái bát, chia một nửa sủi cảo cho Phó Tắc Dịch, rồi bĩu môi tiếc nuối: “Biết thế em đã tích trữ mì từ trước, thế thì tối nay anh còn được ăn mì.”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trao-em-mot-doi-an-yen/3022187/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.