Chàng trai vẫn còn chút ngây ngô, cách nói chuyện cũng rất khéo léo. Tôi cúi xuống nhìn bàn tay có chút căng thẳng của cậu ta, hắn đang nắm ly rượu, không biết phải giải thích thế nào về chuyện mình không phải không muốn quay đầu lại nhìn. Chỉ đành nhấp thêm một ngụm rượu trái cây màu sắc rực rỡ trong ly, giả vờ không hiểu ý của cậu ta.
“ Cậu quá lời rồi, chị chẳng có gì đặc biệt cả. Ngược lại, nghe nói không lâu trước đây cậu còn đại diện trường đi thi đấu và giành giải thưởng?”
Có lẽ hắn hiểu sai ý của tôi, mặt hắn dưới ánh đèn tối tăm mơ màng càng đỏ hơn. Giọng hắn kích động đứt quãng, ánh mắt mơ hồ nhìn khắp nơi nhưng không thể tập trung vào một điểm nào cả.
“Cảm... cảm ơn chị quan tâm. Chị bận như vậy mà vẫn để ý đến một cuộc thi nhỏ của em...”
Thật ra, tôi không biết gì về cuộc thi đó. Chỉ là cảm thấy cậu ta quá ồn ào, nói quá nhiều.
Tôi đã quen với việc khi ở bên Tưởng Nghiên Chu, phần lớn thời gian là tôi nói nhiều hơn. Hiện tại, bị với một người khác nói liên tục thế này lại làm tôi cảm thấy mất tự nhiên.
Không biết làm gì khác, tôi chỉ có thể lặng lẽ uống rượu, giả vờ như đang chăm chú lắng nghe.
Nhưng sau đó...
Sau đó...
Mọi thứ dần trở nên mơ hồ.
Trong cơn say nửa tỉnh nửa mê, có người nắm chặt cánh tay tôi. Tôi khó chịu muốn giãy giụa, nhưng khi cố gắng mở mắt, cảnh tượng trước mắt khiến tôi sững sờ.
Cậu đàn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/treo-cao/2358844/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.