“Cậu còn nhớ Đinh Vũ Viện không?” Vương Doanh Kiều đột nhiên hỏi.
”Ai cơ?” Tô Kiến Thanh đang mải nhìn dãy số trên tấm thẻ, nghe vậy thì giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ, một lát sau mới tiện tay nhét tấm thẻ vào túi.
Vương Doanh Kiều nói: “Đàn chị khóa trên tụi mình, học múa dân gian ấy.”
Tô Kiến Thanh ngước nhìn cô, gật đầu: “Cũng có chút ấn tượng.”
Vương Doanh Kiều hạ giọng, ghé sát tai cô: “Cậu đoán xem, vì sao sau này chị ta không được ra mắt nữa?”
Tô Kiến Thanh thấy dáng vẻ thần bí của cô, liền suy đoán: “Chị ta đắc tội Kỳ Chính Hàn?”
Vương Doanh Kiều hít sâu một hơi: “Hóa ra cậu cũng biết chuyện này à?”
Tô Kiến Thanh không biết thật. Cô chỉ dựa vào ngữ điệu của Vương Doanh Kiều mà đưa ra phán đoán. Mà có lẽ, những chuyện này đều do Chu Già Nam kể lại. Xem ra, đàn ông thích phô trương thanh thế, trên giường cũng lắm lời chẳng kém.
Cô không đáp lại nữa, chỉ ngước lên nhìn bầu trời. Mây cuộn mây tan, mặt trời bị che lấp. Bầu trời Yến Thành không trong xanh rực rỡ như quê hương cô, lúc nào cũng khiến người ta cảm thấy ảm đạm, lạnh lẽo.
Đồng xu rơi xuống chạm nhẹ vào bàn tay Tô Kiến Thanh. Cô mở tay ra nhìn, vẫn là mặt ngửa.
Lần này, nó nói với cô: “Đừng gọi cho anh ấy.” Tô Kiến Thanh tự ám thị bản thân, nhưng kết quả này vẫn khiến cô không hài lòng. Cô thử lại lần nữa, vẫn là mặt ngửa. “Bà chủ, cho cháu một phần lương bì lạnh, không cay, không rau
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tro-choi-duoi-anh-trang-hoai-nam-tieu-son/2724464/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.