Đương nhiên, hiện tại Lâm Lạc chỉ là mai phục hạt giống, còn cô ngay ngày hôm sau đã đi siêu thị mua một đống đồ vật, sau đó chậm rì rì đi về thôn Chu gia.
Chỉ là trước khi vào cửa, lại cảm nhận được một hơi thở nhỏ yếu khác.
“Lạc Lạc!”Hai ngày không gặp, trên mặt Vân Thư lộ ra một nụ cười thật tươi, tuy rằng hiện tại hình tượng của anh thực sự có chút khó coi.
Tóc tai rối loạn, mặt mũi bẩn thỉu, quần áo cũng thế, mà trên tay anh đang ôm một vật nhỏ đen như mực.
Tiểu gia hỏa này rất là “Hoạt bát”, ý đồ tự tìm cơ hội tránh thoát ma trảo, phát ra âm thanh rít gào “Ô ô”, nhưng Vân Thư lại không thể để nó làm bẩn nhà, hai bên lâm vào cục diện bế tắc.
Lâm Lạc dừng xe, buồn cười nhìn thoáng qua động vật không rõ lai lịch này, vừa nhìn thì có vẻ là chó con, nhưng nhìn kỹ lại……“Sói con?”“Từ đâu ra?”Vân Thư nhìn thấy Lâm Lạc mang theo một đống đồ vật trở về, cũng mặc kệ sói con, trực tiếp lấy ra một cái chậu rửa mặt úp lên người nó, trong sân lập tức vang lên âm thanh va chạm của chậu rửa mặt.
Loảng xoảng —— loảng xoảng ——Ở trong mắt người đứng nhìn, đại khái chính là chậu rửa mặt thành tinh tự mình chuyển động.
May mà nhà Lâm Lạc ở tận cùng bên trong, chung quanh không có dân cư khác, bằng không chính là âm thanh nhiễu dân, thế nào cũng bị người ta sang nhà nhắc nhở.
Lâm Lạc nhìn thế thấy buồn cười, biểu tình Vân Thư lại buồn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tro-lai-mot-nam-truoc-mat-the/843709/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.