Cô ta nịnh nọt cười, nói: “Mẹ, trứng gà hấp cũng cho ăn Nữu Tể à?”Bà cụ Từ chống nạnh: “Hôm qua con gái cô qua nhà bà ngoại, bà ngoại nó không cho nó ăn trứng gà à? Nửa năm mới qua một lần, làm bà ngoại còn keo kiệt như vậy, lựa đến nhà tôi để ăn à, không thấy xấu hổ ư? Gà đẻ được mấy quả trứng dễ dàng lắm sao? Hổ Nữu bị thương, bây giờ là lúc cần bồi bổ.
Ăn ăn ăn, cô chỉ có biết ăn thôi, cô còn biết cái gì nữa không?”Cổ Đại Mai bị mắng vô mặt, nhưng da mặt cô ta dày, cũng không thấy có gì nghiêm trọng lắm, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Không cho ăn thì thôi.”Sau đó hạ giọng như tên trộm, hỏi: “Mẹ, anh rể gửi gì cho Hổ Nữu Nhi thế...?”Bà cụ Từ liếc mắt, đáp: “Liên quan gì tới cô? Tự lo cho mình đi.”Bà đưa đứa bé cho Cổ Đại Mai, nói: “Chút nữa làm việc cô tự giữ nó đi.”Cổ Đại Mai sững sờ, hỏi: “Không phải Hổ Nữu Nhi ở nhà sao? Để cho nó giữ đi?”Bà cụ Từ lập tức giận dữ: “Hừ! Cô không biết mắc cỡ sao, con của mình không giữ đem ném cho bà nội là tôi còn chưa tính, cô còn muốn ném cho cháu mình giữ.
Nó về đây không phải để giữ con giúp cô, ngược lại tôi muốn hỏi nhà họ Cổ các cô dạy con kiểu gì thế này, dạy con gái đến chèn ép cháu gái à? Tôi nói cho cô biết, mấy chuyện vặt ngày xưa tôi không tính với cô, nhưng cô đừng hòng qua đây kiếm chuyện với Hổ Nữu nữa......” Giọng của bà hạ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tro-lai-thap-nien-70-mang-theo-thanh-thi-lam-giau/300163/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.