Cổ Đại Mai ôm ngực, đau khổ nói: “Hay là, hôm nay chúng ta đừng ăn tối nữa, đem tổn thất của bữa trưa nay bù lại.”Sắc mặt của bà cụ Từ đột nhiên thay đổi, trừng mắt nhìn: “Muốn tiết kiệm thì con tự đi mà tiết kiệm, đừng để Hổ Nữu Nhi của mẹ chịu thiệt, đúng thật là kiến thức hạn hẹp.”Từ Sơn cũng cười khổ nói: “Vợ à.
Một người đàn ông yếu ớt như anh, không thể bị đói được đâu, nếu không thì làm gì có sức để sinh con trai với em…..Ối!”Bà cụ Từ tháo đôi dép dưới chân đánh lên người thằng con: “Tao cho mày ăn nói vớ vẩn, tao cho mày ăn nói vớ vẩn đấy hả! Tao nghĩ hay là nên đem miệng mày may lại! Cháu gái của mày vẫn ở đây, vậy mà mày còn dám ăn nói hồ đồ trước mặt tao như vậy.
Tao nghĩ chắc mày muốn bị đánh chết đấy hả!”“Á, tha cho con, mẹ ơi con sai rồi, con sai rồi con không dám ăn nói linh tinh nữa đâu…”Bà cụ Từ đánh mấy chục cái, thấy trên mặt Từ Sơn đã có dấu giày, cuối cùng bà cụ Từ cũng thu tay lại: “Mày mà còn ăn nói lung tung nữa, tao khâu miệng mày lại đấy!”Từ Sơn dựa vào Cổ Đại Mai nức nở.Cổ Đại Mai vỗ nhẹ vai của anh ta: “Được rồi được rồi, không sao đâu đâu.”Từ Toa: “……”Mặc dù trong nhà ầm ĩ một trận, nhưng không biết tại sao Từ Toa lại cảm thấy rất vui.
Cũng không nói rõ được là vì điều gì, chỉ là cảm thấy, nơi đây tràn ngập không khí của khói lửa, thực sự rất tốt.
Năm xưa, chỉ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tro-lai-thap-nien-70-mang-theo-thanh-thi-lam-giau/300175/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.