Trans: Tus Gió đêm mát lạnh, sau một ngày dài trải qua quá trình chép bài đầy mệt mỏi, cuối cùng Kỷ Yên cũng ngoan ngoãn ngồi ở nhà, cầm bút và bắt đầu làm bài tập một cách nghiêm túc. Thực ra, cô có nền tảng rất tốt, chỉ là ham chơi và cô rất ghét việc làm bài tập sau giờ học. Khi bắt đầu tập trung, cộng với kinh nghiệm từ kỳ thi đại học ở kiếp trước, hầu hết bài tập cô đều có thể giải quyết dễ dàng. Sau khi làm xong cô thu dọn bút viết, vẫn còn sớm trời còn sáng, ánh sáng cuối ngày bắt đầu dần tắt, ánh hoàng hôn đang chiếu rọi. Ngoài cửa sổ, gió ấm áp nhẹ nhàng thổi qua, Kỷ Yên khoác áo khoác vào. Dì Từ đi đến hỏi cô định đi đâu. Kỷ Yên nhẹ nhàng nở một nụ cười: “Muốn ra ngoài dạo một chút.” Dì Từ dặn dò cô về sớm, con gái một mình ra ngoài lâu không an toàn. Kỷ Yên vừa cúi xuống thay giày vừa gật đầu đồng ý, trước khi đi, cô vô tình hỏi: “Dì Từ, Kỷ Vĩnh Xương đã bao lâu không về nhà rồi?” Cô gái trước mặt đang ở độ tuổi thanh xuân, lẽ ra là độ tuổi rực rỡ và xinh đẹp nhất. Nhưng người con gái xinh đẹp ấy, nụ cười lại tĩnh lặng, giống như đã trải qua bao nhiêu sự đời, mọi thứ trở nên nhẹ nhàng, không chút gợn sóng. Dì Từ chưa từng thấy dáng vẻ của Kỷ Yên ở trường, khi bà chủ còn sống, mỗi lần đón cô từ trường về nhà, bà chủ luôn mỉm cười không ngớt. Bà chủ thường nói với bà ấy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tro-ve-nhung-nam-dai-boss-gia-lam-hoc-ba/2994628/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.