Lâm Thanh Mộc cho rằng cô không hài lòng với hình phạt này nên vội vàng an ủi: “Nhà cô ta đã bồi thường tiền, cũng không tạo thành hậu quả chết người cho nên trong đội chỉ có thể xử phạt nhẹ như vậy thôi. Nhặt cứt trâu đã rất khổ rồi, vì chuyện này nên chắc chắn ngày tháng sau này của cô ta sẽ còn khổ sở hơn nữa cơ! Em cứ yên tâm đi, anh ba nhất định sẽ nghĩ cách để xả giận cho em.”
Anh cả Lâm Thanh Sơn cũng khuyên nhủ: “Vương Chiêu Đệ hại cả nhà cô ta bị tổn thất một số tiền khổng lồ nên bị mẹ cô ta là Ngô Xuân Hoa đánh suýt chết rồi, chờ cô ta dưỡng thương xong anh sẽ giúp em đánh cô ta thêm một trận nữa.”
“Chắc Vương Chiêu Đệ sẽ không thành thật nhận tội nhanh như thế đâu nhỉ?” Lâm Đường cảm thấy Vương Chiêu Đệ không giống người thành thật chút nào, chắc chắn là sẽ không dứt khoát nhận hình phạt như vậy.
Lâm Thanh Thủy cười lạnh một tiếng, mang vẻ mặt âm trầm nói: “Đúng là cô ta không muốn nhận, nhưng việc này có nhân chứng mà. Đường Giai Thụy đã thấy cô ta ném đá vỡ đầu em nên Vương Chiêu Đệ không ngụy biện được nữa, cô ta không muốn nhận phạt thì cũng vẫn phải chấp nhận thôi.”
Nhắc tới Đường Giai Thụy, đáy mắt Lâm Thanh Thủy xẹt qua một chút hâm mộ.
Con của nhà có tiền đấy, đã được mặc đẹp còn thường xuyên được ăn thịt nữa, thật sự là khiến người ta hâm mộ.
Lâm Đường nghe xong mọi chuyện thì vừa lòng gật gật đầu.
Còn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tro-ve-nien-dai-mang-theo-he-thong-danh-dau-lam-giau/1211259/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.