Thượng Hải không mưa, trời nắng, nắng gắt, thái dương độc ác như con hổ mùa thu*.
*nguyên văn là 'thu lão hổ' – tiếng lóng chỉ loại thời tiết cuối tháng 8 đầu tháng 9, nhiệt độ trên 35 .
Nam Tinh không thích ngày mưa, cũng không thích ngày quá nắng. Mới vừa xuống máy bay nàng liền bung dù, trở lại phường Điền Tử, lại nhìn thấy cái đồng hồ quả lắc lớn đứng ở cuối con ngõ nhỏ kia.
Quả lắc thong thả đong đưa, như đang thi triển một loại thuật thôi miên.
Nam Tinh bị nóng đến xây xẩm.
Nàng đi vào ngõ hẻm phường Điền Tử, càng đi càng chậm, đi đến cửa tiệm đồ cổ Đào gia, thấy cửa mở, trái tim nhấp nhổm một đường mới nhẹ nhàng một chút.
"Gâu ——"
Một tiếng chó sủa truyền đến, Nam Tinh nghiêng đầu nhìn qua bên phải cửa vào, một con chó vàng lớn đang ngồi trước cửa, le lưỡi với nàng.
Con chó này nhìn hơi quen mắt.
Nam Tinh nghĩ nghĩ, đây không phải là chó của Khâu Từ sao? Chó của hắn sao lại ở đây, chắc không phải là hắn lại tới nữa đi? Nam Tinh nhíu mày, mắt to trừng mắt nhỏ với con chó, muốn từ trên người nó tìm đáp án.
Người bên trong nghe thấy tiếng chó sủa chạy chậm ra, nhìn người ở cửa, đánh giá nàng vài cái, lập tức cười hỏi: "Cô chính là Nam Tinh tiểu thư đi, giống như đúc trên ảnh chụp, không đúng, đẹp hơn nhiều so với ảnh chụp."
Nam Tinh nhìn người có khuôn mặt xa lạ này, hắn ước chừng 25-26 tuổi, cười
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trom-menh/1749880/quyen-2-chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.