Một tờ giấy hôn thú đối với Cố Hạ mà nói tựa như một khế ước bán mình, mà người nắm giữ khế ước bán mình chính là Triển Thiểu Huy mang dáng vẻ dương dương đắc ý, rất giống như một tên địa chủ trong xã hội cũ, mỗi khi uy hiếp bắt Cố Hạ làm gì đó thì sẽ yêu thương nói: “Bây giờ chúng ta là vợ chồng hợp pháp rồi.”
Giọng điệu rất sâu xa, muốn vô sỉ bao nhiêu là có vô sỉ bấy nhiêu.
Kinh khủng nhất là Triển Thiểu Huy còn cầm cái này giễu võ giương oai, mà là lúc vừa tan ca gặp Vệ Nam tại một hội nghị trao đổi rất lớn của thành phố tổ chức, công ty cũng thuê một chỗ dựng sân khấu tiến hành hoạt động tuyên truyền, ngày đó Cố Hạ đi xem hiểu quả của việc tuyên truyền, sau đó nghe thấy có người gọi “Chị dâu”, giọng gọi lớn nghe rất rõ ràng nhưng cô lại cho rằng đang gọi người khác, đến khi Vệ Nam mặc một bộ vest đi tới cất tiếng gọi vang dội “Chị dâu”, lúc ấy Cố Hạ vẫn chưa kịp phản ứng gì, “Anh gọi tôi phải không?”
“Đương nhiên là gọi chị rồi.” Vệ Nam thấy cô không có chút giác ngộ nào thì nụ cười trên mặt càng sáng lạn, ánh mắt đảo qua ngón tay đeo nhẫn của cô, “Chị kết hôn với đại ca, chúng em là người biết tin đầu tiên.”
Lần đâu tiên Cố Hạ nghe thấy một người đàn ông điển trai khí thế ngút trời xưng hô với mình như thế quả thật vô cùng kinh hãi, thoáng chốc đã thành phụ nữ có chồng nên cũng thấy không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trom-trai-tim-doat-ai-tinh/312226/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.