Chương 2
Chiều thứ sáu, tòa soạn tổ chức cuộc họp thường kỳ. Mặc kệ tổng biên tập ngồi ở trên đang hăng say phát biểu, Cố Gia Ý ngồi bên dưới vẫn mải mê buôn chuyện trong nhóm WeChat.
Khang Tư Kỳ: Mẹ nó chứ, mấy cái cung điện nghệ thuật đó, tôi làm thế quái nào được!
Cố Gia Ý: Khang sư phụ, cậu có thể! Gột rửa tâm trí, thanh lọc tâm hồn. Cố lên!
Khang Tư Kỳ: Thôi lượn đê!
Mạc Thiều Lăng: Mấy đứa không nghĩ tới cảm giác của chị khi nhìn trúng một đống quần áo với túi xách mà không đủ tiền mua hả?
Mạc Thiều Lăng: Sao chỉ nghĩ tới chuyện hỗ trợ chi phí ăn uống cho chuyên mục ẩm thực mà không thử tính chuyện giúp chị mua túi nhỉ? Đây gọi là phân biệt, kỳ thị đó hả?
Cố Gia Ý: Ha ha…
Khang Tư Kỳ: Hê…
Khang Tư Kỳ: Chị Mạc, hay là chị thử kiến nghị với tư bản, tham ô công quỹ, đút túi một khoản thỏa mãn nhu cầu của bản thân đi?
Cố Gia Ý: Đàn chị, túi xách làm sao mà so với đồ ăn ngon được ạ?
Mạc Thiều Lăng: Lúc trước sao chị không nạp đơn xin ứng tuyển vào chuyên mục ẩm thực nhỉ? Haiz, đúng là một kiếp sa chân, muôn kiếp hận, ngoảnh đầu nhìn lại đã trăm năm!
Khang Tư Kỳ: Xin các hạ hãy nói tiếng người!
Cố Gia Ý: Đàn chị, lúc trước là ai đã nói vì giữ dáng, đầu rơi máu chảy cũng nhất quyết không làm kẻ tham ăn nhỉ?
Mạc Thiều Lăng: Cố Gia Ý, em im đi!
Khang Tư Kỳ: Xì, đã được hời còn làm bộ oan ức,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tron-doi-uoc-nguyen-cung-em-chanh-mac-mat/2349379/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.