Đối với hai anh em Lý Duyên Kỳ và Lý Duyên Lân, Trọng Nham sống qua hai kiếp vẫn không có nhiều hảo cảm — nhất là Lý Duyên Lân. Lý Duyên Kỳ hơn cậu vài tuổi, cho dù có chán ghét Trọng Nham cũng sẽ không biểu lộ quá trắng trợn. nhưng Lý Duyên Lân thì khác, quả thực chính là thiếu gia được nuông chiều tới hư, nơi nơi chốn chốn đều muốn đối nghịch với cậu, trong sáng ngoài tối đã làm không biết bao chuyện ngáng chân cậu. tối đáng giận hơn chính là Lý Duyên Kỳ chỉ bất động thanh sắc, đồng lõa với em trai mình.
Trọng Nham khi đó vừa tới Lý gia, tình cảnh còn không bằng Lâm muội muội tiến vào Cổ phủ (Hồng lâu mộng) — ít ra Lâm muội muội còn có Cổ mẫu ôm nàng “tâm can thịt” khóc rống lên, còn Trọng Nham chung quanh toàn một đám ác lang bụng dạ khó lường, mỗi một ánh mắt bắn tới đều như đang suy tính từ nơi nào há miệng mới có thể cắn được một miếng thịt ngon nhất trên người cậu. Đương nhiên, loại người mưu tính tâm cơ như Lý lão gia và Trình Du thì hoàn toàn bất đồng, ác cảm của Lý Duyên Lân so với họ chỉ thuộc dạng hời hợt, anh ta đơn thuần chỉ là nhìn Trọng Nham không vừa mắt, cảm thấy cướp đoạt những thứ thuộc về cậu sẽ thu hút được sự chú ý của trưởng bối, thế thôi.
Nhưng những ác ý mờ mịt của đám trưởng bối, Trọng Nham có thể giả bộ như mình không thấy, nhưng cậu lại không có khả năng tỏ ra không nhìn thấy những gì Lý Duyên Lân
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trong-nham/2561206/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.