Ngày hôm sau Trọng Nham dậy muộn, không kịp cả ăn sáng đã vội vội vàng vàng lao ra cửa, ở trước cửa tiểu khu mua hai cái bánh mì sandwich vừa gặm vừa chạy tới trường. Khi sắp tới cổng trường, cậu thấy một chiếc xe nhìn có chút quen mắt đỗ ở cách đó không xa, Tần Đông An từ trên xe bước xuống, nghiêng đầu cúi người nói chuyện với người vẫn ngồi trong xe. Nam nhân trong xe vẫy vẫy tay với cậu ta, rồi chiếc xe vòng qua bồn hoa trước cổng trường rời đi. Xe dừng lại không lâu, lại cách khá xa, Trọng Nham chỉ có thể nhìn thấy một đoạn tay áo màu xám thò ra ngoài cửa xe.
Vẫn không nhìn thấy mặt.
Trong lòng Trọng Nham thoáng có chút tiếc nuối, cậu phát hiện anh trai của Tần Đông An rất thích xắn tay áo lên hai vòng, đồng hồ cũng đeo rộng rãi thoải mái, nhìn qua rất có hương vị tùy ý tiêu sái. Trọng Nham đoán tính cách anh nhất định không giống Tần Đông An ngoan ngoãn lại hoạt bát.
Trọng Nham chạy đuổi tới vỗ vai Tần Đông An một phen, Tần Đông An quay đầu lại thấy là cậu, cười hỏi: “Dậy muộn à?”
Trọng Nham gật đầu, ba miếng liền ăn xong cái bánh mì trong tay, vừa lấy khăn tay trong túi ra lau vừa hỏi Tần Đông An: “Vừa rồi là anh hai ông? anh ấy mỗi ngày đều đưa đón ông à?”
“Sao có thể.” Nói tới cái này, thần sắc Tần Đông An thoáng có chút uể oải: “Anh ấy được nghỉ tới đầu tháng, sau mùng 1 tháng 5 liền cuốn gói đi.”
“Được nghỉ?” Trọng Nham cảm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trong-nham/2561435/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.