Đầu tháng năm, vào một buổi sáng trời trong nắng ấm, một chiếc taxi dừng lại tại cổng của một khách sạn nọ.
Cửa xe mở ra, bước ra là một đôi trẻ, gương mặt người phương Đông, mang theo hành lý đứng trước khách sạn, đôi mắt hình như mang theo chút chần chờ cùng kích động không yên.
“Là khách sạn này à? Anh gọi điện thoại cho Tô Nham, hỏi trước rõ ràng rồi vào.” Trần Yến cẩn thận nhắc nhở Lâm Cường.
Lâm Cường vội bấm số của Tô Nham, vang lên hồi lâu mới có người bắt, truyền ra lại là một giọng nói quen thuộc khác, Lâm Cường cười nói:“Tần Việt hả? Ha ha, cậu có ở gần Tô Nham không? Chúng tớ đã đến trước cửa, các cậu có trong khách sạn không?”
Tần Việt đầu kia vội nói:“Không ở, các cậu trực tiếp đi vào báo tên đi, chúng tớ đã đặt phòng hết rồi. Ai ai Tô Nham và anh họ tớ đều đang trang điểm thay đồ, giờ không rảnh trở lại khách sạn. Đúng rồi, mẹ tớ có ở khách sạn, tớ bảo mẹ xuống đón các cậu ha.”
Lâm Cường vừa nghe vội lắc đầu:“Đừng, không cần làm phiền dì ấy, chúng tớ tự vào, ha ha.”
“Vậy cũng được, có gì gọi điện thoại nha.”
“Ừ.”
Tần Việt lại hạ giọng hỏi một câu:“Chỉ có cậu và Trần Yến đến thôi hả?”
Lâm Cường bất đắc dĩ nhìn về phía Trần Yến, hai vợ chồng đối mặt, đều im lặng thở dài.
“Đúng vậy, chỉ có tớ và Trần Yến đến thôi, ha ha, mang con cái theo phiền lắm, vứt cho mẹ tớ chăm rồi. Mua vé máy bay xong thằng nhãi kia khóc nửa ngày,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trong-sinh-chi-dai-gioi/501264/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.