Hắn bò lổm ngổm trong ống thông gió bám đầy bụi bặm, không khí ngột ngạt, mùi kim loại cũ và ẩm mốc xộc thẳng vào mũi. Mỗi nhịp thở là một cực hình, phổi nóng rát như bị lửa đốt. Tiếng tim đập thình thịch vang vọng trong không gian chật hẹp. Hắn cố gắng, cố gắng hết sức, nhưng đôi chân và bàn tay dường như không nghe lời, bám víu một cách vụng về. Phía trước, Ánh Tuyết di chuyển nhẹ nhàng đến kinh ngạc. Cơ thể cô ta như nước, luồn lách qua các khúc cua gắt, không tạo ra một tiếng động thừa thãi. Cứ như... đây là môi trường sống tự nhiên của cô ta vậy.
Ánh Tuyết đột ngột dừng lại. Hắn suýt va vào lưng cô ta. Cô ta nghiêng đầu, lắng nghe. Một thiết bị nhỏ đeo tai nhấp nháy ánh sáng yếu ớt. Tiếng bước chân xa dần, rồi tín hiệu từ hệ thống an ninh rì rầm trong thiết bị của cô ta. An toàn tạm thời. Cô ta quay lại nhìn hắn, ánh mắt lạnh băng pha chút cau có.
`- Ngươi quá chậm.` Giọng cô ta thì thầm, nhưng vẫn sắc như d.a.o cạo. `- Nếu không có thông tin đủ hữu ích, ta không có thời gian mang theo cục tạ. Ta sẽ bỏ lại ngươi.`
Lời nói thẳng thừng như tạt gáo nước lạnh. Lôi Phong biết cô ta không đùa. Hắn vội vàng thò tay vào đế giày, móc ra con chip ngoại vi. Tay hắn hơi run. `- Đây là thứ họ muốn.` Hắn đưa con chip cho Ánh Tuyết. `- Nó được mã hóa rất sâu... nhưng tôi có thể giải mã nó. Nó liên quan đến các thí
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trong-sinh-ngay-dau-tien-vach-tran-doc-hai/2724435/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.