Đợi Diệp An về nhà, pha quất khương trà cho cả nhà uống, mùi hương của quýt và cảm giác ấm áp của gừng cũng khiến họ hiểu được lý do nó được ưa chuộng.
Diệp An tặc lưỡi với vị ngọt trong miệng: “Đúng là khá ngon thật, vừa dễ uống lại ấm thân, thảo nào hôm nay ta còn phải xếp hàng mua.”
“Thế ngươi biết làm thế nào không?”
Diệp An trừng mắt nhìn Tiểu Lý thị, thẳng thừng nói: “Hỏi ta ư? Nấu nướng chẳng phải là việc của bọn đàn bà các ngươi sao? Vương thị với ngươi là chị em dâu, ngươi thử nghĩ xem bình thường nàng ấy làm đồ ăn như thế nào.”
Tiểu Lý thị thật sự không biết Vương thị nấu ăn ra sao. Trước đây khi Vương thị làm việc, nàng ta đều viện cớ chăm sóc con trai để trốn việc. Sau khi bị mắng, nàng ta có chút chột dạ: “Đại... đại khái là quýt, gừng thôi nhỉ, lát nữa ta sẽ làm thử một chút xem sao.”
Tiểu Lý thị là một người keo kiệt. Nàng ta tìm mấy quả quýt chua không ai ăn trong nhà lột vỏ, cùng với một mẩu gừng nhỏ băm nát rồi đổ vào nồi nấu. Kết quả là hoặc đồ bị cháy mà gừng vẫn còn cứng, hoặc là hương vị quýt và gừng hoàn toàn không thể hòa quyện vào nhau, nàng ta chẳng dám bưng ra cho mọi người xem.
Tiểu Lý thị trốn trong bếp loay hoay lách cách, nhưng trong bếp lại không hề có chút mùi hương ngọt ngào nào của quất khương trà. Người nhà họ Diệp liền biết là đã thất bại, Diệp An không khỏi có chút oán trách: “Trong
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trong-sinh-nong-mon-dai-ty-trong-trot-lam-giau/2996396/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.