"Sao thím lại ở đây? Vừa nãy là thím phải không?"
Vừa nói xong, cô ta dường như nhận ra mình đã lỡ lời, lập tức bịt miệng lại. Liễu Vân Sương liếc cô ta một cái, không muốn để ý.
"Núi này là của tập thể, chúng tôi nhặt củi có làm phiền gì đến các người đâu?"
Hứa Tri Tình trực tiếp đáp lại. Con bé còn nhỏ, sẽ không bị người khác nói ra nói vào.
"Hứ, ai thèm quan tâm chị. Thấy không? Tôi bắt được ba con thỏ đấy, lợi hại chưa."
Vẻ mặt khoe khoang đó như muốn nói: "Mau khen tôi đi, khen tôi đi!" Hứa Tri Tình định cãi lại, Liễu Vân Sương liền gọi con bé lại.
"Mau về thôi..."
Dù trong lòng không thoải mái, nhưng con bé cũng không muốn làm mẹ mình tức giận. Hai mẹ con không để ý đến đám người đó, trực tiếp kéo xe về nhà.
"Ôi chao, cái Liễu Vân Sương này đúng là mắt kém thật. Nếu lúc đó mà mang cả Hứa Tri Vi đi, thì cái nhân sâm với mấy con thỏ đó chẳng phải đều là của cô ta rồi sao."
Giọng người đó rất lớn, cứ như sợ họ không nghe thấy vậy.
"Mẹ ơi, rõ ràng chúng ta cũng bắt được thỏ mà, sao mẹ không cho con nói?"
Hứa Tri Tình có chút không hiểu, rụt rè hỏi.
"Tri Tình, đối với con thì là chuyện tốt, nhưng đối với người khác thì chưa chắc. Ai mà chẳng muốn có thỏ chứ, Hứa Tri Vi khoe khoang như vậy, người khác nhìn thấy tự nhiên sẽ thèm thuồng."
Đôi mắt của cô con gái lớn sáng lên, lập tức lại vui vẻ trở lại.
"Mẹ ơi, mẹ vẫn là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trong-sinh-thap-nien-80-nguoi-mo-ac-doc-khong-muon-lam-tot-thi/2780917/chuong-165.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.