Chương 12:
Tiếng bước chân vội vã khiến Giai Giai giật mình, một người và một chó chạy về phía hàng rào trắng. Trong lúc chạy, chiếc mũ che nắng chưa buộc dây của Diệp Khai bay đi, xoay tròn trong ánh hoàng hôn và gió nhẹ.
Diệp Khai không thể tin được, thở hổn hển hỏi: "Sao anh lại ở đây?"
Cảm giác như đang nằm mơ vậy.
Trần Hựu Hàm rũ mắt nhìn, nhìn thấy Diệp Khai sau hơn mười giờ bay, có một loại cảm giác hư ảo không chân thực. Nắng chiều phía tây phác họa dáng vẻ Diệp Khai mặc áo len như một bức tranh sơn dầu, đáng tiếc vẻ dịu dàng này không kéo dài được mấy giây, Diệp Khai liền đã véo thắt lưng hắn: "Có đau không?"
Thuốc cũng rơi luôn.
Trần Hựu Hàm nhăn nhó mặt mày: "Sao em không tự nhéo mình ấy?" Logic quỷ gì không biết!
Túi xách thản nhiên ném xuống đất, hắn ỷ vào ưu thế tay chân dài mà kéo lấy cánh tay Diệp Khai về phía mình, búng ngón tay lên trán cậu một cái, hỏi như một tên lưu manh: "Đau không?"
Hai người " ân cần chào hỏi" nhau qua hàng rào, Diệp Khai một tay ôm trán, bị tiếng hô của bà ngoại làm cho sững sờ: "Ai bắt nạt bảo bảo đó?!"
So với Diệp Khai thì bà ngoại càng giống một nông dân trồng hoa hơn.
Bà mặc một chiếc áo len màu tím khoai môn, tạp dề chấm bi màu vàng nhạt, đội mũ rơm trên đầu, chân đi ủng cao su dài đến đầu gối và cầm trên tay một chiếc cuốc với khí thế hung hăng không ngờ, Diệp Khai sợ rằng nếu mình không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/truc-ma-cua-toi-la-tra-cong/985306/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.