Yến Tư Không theo Phong Dã đi sâu vào trong rừng, càng đi càng nghi ngờ: "Phong Dã, rốt cuộc ngươi muốn ta xem gì?"
Phong Dã khẽ "suỵt", chỉ muốn y theo kịp.
Yến Tư Không bước nhanh, đi đằng sau hắn.
Phong Dã quay đầu nhìn y, rất không tình nguyện nói: "Cái này, ta chỉ cho mình ngươi xem thôi đấy."
Yến Tư Không càng hiếu kỳ hơn: "Rốt cuộc là cái gì?"
Phong Dã dẫn y băng qua đám cỏ dại mọc tùm lum. Trước mắt chợt xuất hiện một hang động thấp bé, Phong Dã vẫy tay: "Tới rồi."
Hai người khom lưng như mèo chui vào động. Bên trong truyền đến tiếng trầm thấp, nghe như là tiếng thở của dã thú.
"Hồn nhi?" Yến Tư Không thấy âm thanh kia quen tai, nhưng y lại không dám xác định đó có phải của Phong Hồn không. Lỡ y nghe lầm, hai người cứ tiến vào hang thú như thế, vậy chẳng phải...
Nghĩ đến đây, Yến Tư Không ít nhiều chùn bước, Phong Dã lại nắm lấy tay y, đi sâu vào hang động.
Ở một góc miễn cưỡng có ánh mặt trời, Yến Tư Không thấy một con sói lớn một mắt oai vệ, bên cạnh nó là một con sói cái nhỏ hơn, còn có mấy con sói con vừa sinh đang rúc vào bụng mẹ bú sữa!
Hai mắt Yến Tư Không sáng lên: "Oa!"
Dưới người chúng được trải một tấm nệm dày to lớn, bên cạnh còn đặt một chậu đồng đắt tiền chứa đầy thức ăn, hiển nhiên là Phong Dã đã chuẩn bị kỹ càng cho chúng.
Phong Dã ngồi xuống cạnh Phong Hồn, sờ đầu nó, vờ giận nói: "Ngươi đi đâu cũng đào hoa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/truc-vuong/2069573/quyen-8-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.