Ngày mới tại trại huấn luyện sớm bắt đầu.
Trời chưa sáng, Dương Hy đã háo hức đến mức quên mình ở nhà đã ngủ nướng như thế nào.
Cậu mặc đồ thể dục, nhẹ nhàng rời giường mà không đánh thức người bên cạnh, đêm qua Lâm Nhất mất ngủ, không thể để hắn như thế lại cùng cậu dậy sớm.
Dương Hy như chú mèo con, nhanh thoăn thoắt chạy ra khỏi phòng.
Buổi sáng ở đây mang theo khí lạnh còn vương vấn, nhưng đến khoảng chừng tám chín giờ sáng khi nắng lên thì sẽ không còn lạnh nữa.
Cậu chạy vòng quanh sân chạy gần năm vòng thì người huấn luyện cho nam sinh trường cậu cũng ra tới nơi.
Y là một người cao gầy, gương mặt dễ nhìn, cùng với đôi mắt trầm tĩnh băng lãnh của người quân nhân đã trải qua vô số trận chiến hay những thử thách gian nan khó nhằn trong quân doanh.
Đối với một người bình thường, y thực sự rất có sức uy hiếp.
Nhưng đối với cậu, phải chăng chỉ là cảm giác của đồng nghiệp với nhau?
Dương Hy không sợ người này, trái lại còn cảm thấy khá thú vị.
Hắn tên là Băng Dạ, và cũng đúng như cái tên...!Người này cực khó tiếp cận.
"Cậu kia." Y đưa tay chỉ vào cậu, ý muốn cậu tiến lại.
Dương Hy hai tay cầm hai đầu khăn đang được choàng lên cổ, ung dung đi đến: "Sao thế, cán bộ gọi tôi?"
Băng Dạ quét ánh nhìn từ trên xuống dưới, ánh mắt dừng lại trên gương mặt cậu hỏi: "Chưa đến giờ tập họp, cậu ở đây làm gì?"
Quả thật, Dương Hy rời giường từ rất sớm.
Có thể
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trung-sinh-chi-vuong-tu-bao-boi-de-vuong/70478/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.