Qua một hồi giãy giụa, kết quả sau cùng là hai người trần truồng mặt đối mặt, đương nhiên là có mặc quần lót, đây là Mông Hiểu Dương liều mạng bảo vệ được.
Bọt nước từ bờ ngực cường tráng rắn chắc chảy xuống tới bụng dưới, cộng thêm làn da màu đồng cổ, chết tiệt gợi cảm, Mông Hiểu Dương đột nhiên có chút bối rối quay đầu sang chỗ khác.
Kiếp trước cũng không phải chưa tắm cùng nam nhân, lúc học đại học, hằng ngày đều tắm ở nhà tắm chung. Khi đó nghĩ tất cả mọi người đều như nhau, không có gì xấu hổ hoặc là không được tự nhiên. Nhưng là hôm nay không biết chuyện gì xảy ra, y cảm thấy không thoải mái.
Lâm Hô giơ tay lên nắm cằm Mông Hiểu Dương, khiến mặt y đối diện với mình, "Lúc nãy tôi đã nói rồi, trước khi đính hôn sẽ không làm gì em, xấu hổ cái gì."
Mông Hiểu Dương: Anh con mẹ nó đã lột tôi sạch sẽ thế này, còn muốn thế nào nữa?
Thấy y không trả lời, Lâm Hô trực tiếp kề sát vào liếm liếm cánh môi y. Mông Hiểu Dương giơ tay lên chặn trước ngực Lâm Hô, khiến hắn càng hôn sâu hơn đưa lưỡi vào trong miệng của y, cùng hắn quấn quít.
"Ưm!" Bị ép tới không thở nổi khiến đầu óc Mông Hiểu Dương ngày càng mơ hồ, thân thể cũng càng ngày càng mềm nhũn.
Cảm giác được thân thể Mông Hiểu Dương trượt xuống, tay Lâm Hô đang đặt trên lưng y siết chặt hơn, kéo y sát vào người mình, tứ chi hai người liền đan vào nhau, Mông Hiểu Dương vô ý thức tách ra
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/trung-sinh-vi-lai-chi-sinh-bao-tu/534915/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.