Cuối cùng, Tạ Ly cũng không đợi được bố mua lại viên kẹo cho mình.
Tạ Hoài Chí đã sớm quên sạch chuyện này.
Nhưng điều khiến cô bé nhỏ tuổi phải đau lòng hơn vẫn còn ở phía trước. Một ngày nọ, Tạ Hoài Chí vui vẻ thông báo với cô: từ nay cô sẽ chuyển đến ngôi nhà lớn kia để sống.
"Cậu chủ nhỏ chỉ đích danh muốn con qua đó." Tạ Hoài Chí tự thấy quyết định của mình thật sáng suốt. Dù lần đầu hai đứa trẻ gặp nhau không mấy tốt đẹp, nhưng dù sao chỉ cần chơi được với nhau là ổn.
Ông ta hoàn toàn không nhận ra biểu cảm sắp khóc đến nơi của Tạ Ly.
"Bố ơi." Tạ Ly nghĩ đến gương mặt đáng sợ như ác quỷ của Phó Thời, cô sợ hãi nói, "Con không muốn đến đó, con chỉ muốn ở nhà thôi."
"Ở nhà nào cơ?" Nghe cô nói thế, giọng Tạ Hoài Chí lập tức trở nên khó chịu. "Mẹ con cũng sẽ ở nhà họ Phó, em trai con thì đưa về bà nội. Con định ở nhà một mình à?"
Nước mắt Tạ Ly chực rơi. Cô chìa tay ra cho bố xem vết răng trên tay mình: "Nhưng Phó Thời là đứa trẻ hư, cậu ấy cắn con."
Tạ Hoài Chí giật mình: "Con có cắn lại không?"
Thấy cô bé lắc đầu, ông ta mới thở phào nhẹ nhõm.
Vết răng trên tay Tạ Ly đã mờ đi nhiều. Trong mắt Tạ Hoài Chí, chuyện trẻ con cắn nhau chẳng đáng gì, ông ta cũng không để tâm. Nhưng ông ta vẫn kiên nhẫn dỗ dành cô bé: "Lần trước con chẳng cắn cậu ấy trước à? Giờ cậu ấy cắn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/truoc-khi-ly-hon-cap-tu-phi-thang/2751643/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.