Tạ Ly ngơ ngác một lúc, rồi chàng trai lại thêm một câu nữa.
"Chẳng phải cậu đã nhìn tôi sao?"
Khi nói xong, một cảm giác thích thú kỳ lạ lại hiện lên trong lòng Phó Thời. Lưỡi anh khẽ chạm vào răng, cảm giác như mình vừa gặp phải một trò đùa khó hiểu. Cảm giác khi cô nhìn anh còn dễ hiểu, nhưng bây giờ chỉ cần nghĩ lại thôi mà đã vui đến vậy... Có phải anh đang bị bệnh rồi không?
Tuy nhiên, Tạ Ly không hề nhận ra những suy nghĩ phức tạp trong đầu anh.
Giờ cô cũng không còn lý do để né tránh, đành phải đề cập đến việc mà bố cô giao phó.
"Hôm nay mẹ mình nấu cá, bảo mình mời cậu qua ăn."
Cô cứ ngập ngừng mãi vì chuyện này sao?
Phó Thời không thể lý giải sự tức giận, oán trách, và cả cảm giác thất vọng bất ngờ trong lòng mình lúc này.
"Tôi không đi."
Anh hít một hơi dài, ngay lập tức từ chối mà không cần suy nghĩ.
"Ò..."
Cô nghe xong, chẳng tỏ vẻ bất ngờ hay thất vọng gì. Nhưng trong xe, Phó Thời lại nghiến răng, cảm giác không mấy dễ chịu.
Ò?
Tạ Ly khẽ động chân, mắt nhìn xuống, lời đã nói xong, cũng bị từ chối rồi, cô lại thở phào nhẹ nhõm. Tuy nhiên chiếc xe vẫn đậu đó, cô không biết phải nói gì thêm.
Cho đến khi giọng Phó Thời vang lên lần nữa: "Lên xe."
Tạ Ly ngạc nhiên, ngẩng lên chỉ thấy khuôn mặt lạnh lùng của anh: "Tôi đưa cậu về."
Cô thực sự muốn từ chối, nhưng chưa kịp nói gì thì cửa sổ xe đã kéo lên.
Rõ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/truoc-khi-ly-hon-cap-tu-phi-thang/2751653/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.