Phó Thời thực sự đã bám theo Tạ Ly.
Ai bảo cô vừa tan học đã như chú thỏ nhỏ, ôm cặp chạy thẳng ra ngoài, không phải về nhà mà đi theo hướng khác.
Vốn dĩ anh định gọi cô lại để hỏi rõ ràng, nhưng đột nhiên thay đổi ý định, quyết định âm thầm theo sau xem thử cô đang giấu giếm chuyện gì.
Kết quả là... chỉ thế thôi sao?
Phó Thời thở phào nhẹ nhõm.
Tạ Ly hình như rất thích những món ăn vặt ở mấy hàng quán nhỏ, nhưng trong mắt anh, những thứ đó không vệ sinh chút nào. Anh vẫn luôn cấm cô ăn.
Bây giờ nghĩ lại, việc cô lén lút giấu anh để đến đây ăn, Phó Thời cũng có thể thông cảm được.
Anh ngẩng đầu nhìn tấm biển hiệu "Ma Lạt Thang" trước cửa quán. Ánh mắt vốn đầy vẻ chán ghét, nhưng khi bắt gặp sự hoảng loạn trong đôi mắt Tạ Ly, lòng anh lại chùng xuống, mềm mại đến lạ.
Có gì to tát đâu? Anh thầm nghĩ, sao cô lại phải vất vả giấu giếm như thế?
"Căng thẳng gì chứ?" Phó Thời bước tới, giọng điệu đã dịu lại nhiều: "Tôi đâu có cấm tuyệt đối, thỉnh thoảng ăn một chút cũng được..."
Nhưng lúc này, Tạ Ly chẳng còn tâm trí đâu để nghe anh nói. Trực giác mách bảo cô rằng, việc để Phó Thời bắt gặp mình và Tống Nhất Lê gặp mặt sẽ chẳng phải chuyện tốt đẹp gì.
Qua khe rèm, cô thấy bóng dáng Tống Nhất Lê đang bước ra từ trong quán. Trong cơn hoảng loạn, Tạ Ly lập tức bước lên, nắm lấy cổ tay Phó Thời kéo anh rời khỏi cửa quán.
Hành
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/truoc-khi-ly-hon-cap-tu-phi-thang/2751665/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.