-Janet Janet dậy thôi đến giờ đi học rồi! 7h45 rồi á!- Rose lay lay người Janet, cố sống chết bắt Janet phải dậy
Dụi dụo mắt cho tỉnh ngủ, Janet nói trong mơ màng:
- Gì thế? Đồng hồ đã kêu đâu!
-Đồng hồ sao? Nó hỏng rồi! Só rì! Lúc mình dậy, vô tình đá trúng! Mà sao bạn lại để đồng hồ dưới đất thế chứ!
- Ài, mình còn nhiều lắm! Trên bàn, trên ghế, trên tủ trên giường... Chả chục cái mới đánh thức được mình!7h50 là nó tự khắc kêu
Đúng như lời của Janet, đúng 7h50, chuông đồng hồ kêu inh ỏi từ mọi phía, át cả tiếng của Rose, làm cô phải chạy đi chạy lại để tắt chuông đồng hồ
-Phù, đi học thôi Janet
Sau khi cô bạn vệ sinh cá nhân ,Janet dùng dịch chuyển tức thời để đến lớp cho nhanh, kéo cả cô đi cùng, đưa cô hẳn đến lớp luôn. Tam biệt bạn, cô đứng chờ giáo viên ngoài cửa lớp. Tầm 3 phút sau,một cô gái trông có vẻ trẻ đẹp, mái tóc đen dài tới thắt lưng được bới lên gọn ghẽ, trên đầu đội chiếc mũ chóp nhọn lụp xụp che đi đôi mắt nâu quyến rũ. Rose nhìn theo mà ngẩn người, cô không biết tại sao mình lại nhìn cô gái đó chăm chú như vậy. Cô ta rất xinh đẹp, nhưng không đẹp đến mức để cô phải ngoái nhìn, bởi cô tự tin răfng mình nhìn thu hút hơn cô ta vài phần. Cô gái này, rất giống một ai đó trong kí ức của cô, nhưng cô không tài nào nhớ nổi. Cô ta lướt nhẹ qua Rose, phả vào tai cô hơi lạnh đến sơrn gai ốc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/truong-hoc-phu-thuy-saran/498014/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.