Hai ngày sau, hai mươi bảy con hắc lang cao tới mười trượng từ trong núi lao ra, dẫn đàu là mười con hắc lang trên đầu đội một cỗ đại kiệu, phía sau là mười bảy con, trên mỗi con đều có bảy tám người. Mọi người kinh ngạc nhìn đám lang chạy băng băng trong rừng. Yêu thú, đúng là yêu thú.
Cách đây không lâu mọi người nhìn thấy một lần nhưng không nhiều thế này, Lục Kiến Bằng ngồi trên một con hắc lang cũng mở to mắt nhìn về phía kiệu hoa.
Bởi vì trong đó có Chung Sơn, trong lòng Lục Kiến Bằng hết sức cảm thán, biết thêm một thứ tiếng vô cùng hữu dụng.
Chung Sơn tuy rẳng chỉ hiểu được lang nhưng lang lại hiểu được tiếng người nên mới có thể sai khiến đám yêu thú này hộ tống mình. Nếu như đổi lại là mình thì đã sớm quay đầu bỏ chạy từ lâu rồi.
Bên trong kiệu hoa, Chung Sơn nói:
- Hướng bắc.
Rất nhanh đám lang lao về phía bắc, và cũng rất nhanh sau đó binh sĩ Đại Vũ bay qua chỗ này.
- Hướng tây.
Chung Sơn ngồi trong kiệu hoa không ngừng chỉ huy con lang đầu lĩnh, chúng lang cứ theo sát mà chạy.
- Tiên sinh, vì sao những con lang này lại nghe lời ngươi vậy?
Thiên U công chúa ngồi bên cạnh Chung Sơn cảm thấy kỳ lạ, hỏi.
- Sư tôn từng cho ta một tấm lang lệnh, hơn nữa còn cho chúng nó đan dược làm thù lao thế nên mới có thể thỉnh được lang tộc giúp đỡ.
Chung Sơn nói.
Lang lệnh, Chung Sơn quả thực có một tấm lang lệnh. Lần trước vào Lang
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/truong-sinh-bat-tu/1816067/quyen-4-chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.