Nam Cung Thắng dùng đại trận làm vật dẫn, tụ tập năng lượng vô tận từ bốn phương làm của mình sử dụng, với lực của bản thân câu dẫn ngay cả lực lượng của thiên địa, hóa thành một bàn tay to lớn che phủ bầu trời, nghênh đón bàn tay kia.
Có lẽ thiên địa cũng oán hận loại ngông cuồng vượt giới này, ngay lúc Nam Cung Thắng đánh một chưởng lên, trên bầu trời vô số lôi điện cũng hóa thành lôi năng bổ sung vào trên cự chưởng của Nam Cung Thắng, hung hăng va chạm với bàn tay to màu xanh biếc che phủ bầu trời kia.
Uy thế cường đại, khiến cho nơi hai bàn tay to che phủ bầu trời đi qua, tất cả không gian đều vỡ nát, tạo thành từng cái hắc động hút vô tận đồ vật ở bốn phương.
Va chạm cường thế, vẻn vẹn chỉ sau khi súc thế ngắn ngủi, liền hung hăng va chạm nhau.
“Ầm!”
“...”
Vẻn vẹn chỉ một tiếng nổ siêu lớn, gần như mọi người đều mất đi thính giác. Trong nháy mắt, mọi người đều không nghe được thanh âm gì. Không phải không có thanh âm, mà thanh âm quá mạnh mẽ. Một tiếng nổ vang vọng thiên địa, cho dù không đạt tới mọi người ở âm phủ đều nghe được, thì ít nhất một tiếng nổ này cũng truyền khắp một phần ngàn địa vực âm phủ.
Trên vùng trời Đại Trạch Quỷ Vực, không gian ầm ầm nứt vỡ lan ra hướng bốn phương, lộ ra một cái hắc động cực kỳ to lớn.
Ở bên ngoài Đại Trạch Quỷ Vực, vô số núi sông bị sụp đổ phá hủy; vô số phàm nhân nhược quỷ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/truong-sinh-bat-tu/1816558/quyen-6-chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.