Nghịch Lưu Thú, thấy Thần thú cường đại này, Chung Sơn khẽ nhíu mày. Dương gian chính là bản thể, âm phủ chính là ảnh thân, loại nghịch lưu này, nếu là ảnh thân đối mặt, thật không sợ chút nào, đảo mắt là có thể tăng lại, nhưng bản thể thì?
Tu vi này của Chung Sơn có được thật sự không dễ, nhưng nếu nói sợ Nghịch Lưu Thú này vậy thì quá mức, đối với Nghịch Lưu Thú, Chung Sơn muốn tiêu diệt nó, không chỉ có một loại biện pháp.
- Đại trận này là ngươi bố trí? Vì để đối phó ta, ngươi thật đúng là dụng tâm lương khổ!
Chung Sơn cười lạnh nói.
- Đại trận?
Nam nhân áo bào trắng hơi hơi ngạc nhiên.
Ở cách đó không xa đang có một cái trận pháp khổng lồ, tràn ngập sương khói, nhìn qua cực kỳ thần bí.
Thấy vẻ mặt của nam nhân áo bào trắng, mặt Chung Sơn liền biến sắc nhìn Tư Mã Túng Hoành. Đại trận này, mặc dù Chung Sơn không có thấy, nhưng là, chung đụng cùng Nê Bồ Tát bọn họ thời gian dài như vậy, vẫn có thể đủ để nhìn ra, trận này, là một Phong Thủy Trận.
Một cái Phong Thủy Trận? Tư Mã Túng Hoành sẽ biết bố trí Phong Thủy Trận?
- Bát Cực Thiên Vĩ đâu?
Nam nhân áo bào trắng lạnh lùng nói.
- Nhìn mặt mũi của Tuyết Mai lão tổ, hiện tại ngươi rời khỏi, ta có thể không truy cứu ngươi!
Chung Sơn thản nhiên nói.
Tuyết Mai lão tổ, Tổ Tiên, trước mắt Chung Sơn không muốn trêu chọc. Không có cần thiết gây thù hằn chung quanh.
- Hừ! Đã như vậy, ta đây
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/truong-sinh-bat-tu/1817212/quyen-9-chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.