Khắc Khắc rất trượng nghĩa, cô ấy dọn về nhà của mình và cho chúng tôi mượn tạm căn hộ này. Mục tiêu của tôi là bồi bổ lại sức khỏe cho Ninh Hải, vì vậy mỗi buổi sáng tôi sẽ thức dậy đi ra chợ mua ít rau quả và hải sản tươi, làm đủ món cho Ninh Hải ăn. Tôi không giỏi chuyện bếp núc, cơ bản là vẫn còn trong giai đoạn tập sự, nhưng tôi rất cố gắng, hơn nữa cảm thấy vô cùng vui sướng. Đã rất lâu rồi tâm trạng không được thoải mái như vậy, cuộc sống của tôi dường như lại đã có hy vọng. Tôi đeo tạp dề đi đi lại lại trong bếp, vừa làm vừa ngâm nga vài câu hát, trông mong cho sức khỏe của Ninh Hải có thể ngày một khỏe lên, có thể làm lại cô gái xinh đẹp, rạng ngời, tự tin và ung dung như trước đây.
Nhưng sự thật lại không như thế, chẳng bao lâu tôi đã phát hiện sự việc không lạc quan như tôi tưởng. Trước tiên, chính bản thân Ninh Hải đã là một vấn đề. Sự việc đó mang lại sự tổn thương quá lớn đối với Ninh Hải, tạo nên một nỗi ám ảnh rất nghiêm trọng về tâm lý. Cậu ấy trở nên nhạy cảm lạ thường, thường xuyên vì một câu nói vô ý của tôi mà suy diễn lung tung. Ở trước mặt tôi, Tiểu Hải luôn tỏ ra rất cẩn trọng, có thể nói là sống mà nhìn sắc mặt của tôi, một cử chỉ khác thường của tôi cũng sẽ khiến cậu ấy bất an. Nghiêm trọng hơn nữa là, Tiểu Hải không ngủ được.
Ban đầu tôi không hề nhận ra
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/truyen-ke-trong-cau-chuyen/2020609/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.