Tiêu Tấn không chỉ một mình trở về mà còn dọn cả kho báu của Tiêu gia mang theo.
Trước đây, Tiêu Bằng Trình từng nhiều lần vu oan hắn h*m m**n gia truyền bảo vật. Giờ nếu hắn không lấy đi, chẳng phải phụ lòng khổ tâm bịa đặt của đối phương sao?
Có điều nói là “kho báu” thì cũng chỉ vậy thôi. Với ánh mắt hiện tại của hắn, chẳng có gì quá quý giá độ chừng mười rương bạc trắng, vài rương châu báu. Còn những giấy tờ khế đất, khế nhà lặt vặt thì hắn không động tới cũng đủ để người Tiêu gia còn lại sống tiếp qua ngày.
Ngoài ra còn một cuốn bí tịch võ công, ước chừng chính là thứ mà Tiêu Bằng Trình gọi là bảo vật. Nếu là trước đây thì có lẽ hắn sẽ quan tâm nhưng giờ chỉ nhìn qua một lượt rồi bỏ sang một bên.
Thấy hắn ra ngoài một chuyến mà còn biết mang “quà” trở về, Trần Khinh Dao vừa mừng vừa lo. Nàng đúng là thích bạc thật nhưng mười mấy rương lớn kia, túi trữ vật làm sao chứa nổi?
Cũng may chẳng bao lâu nữa sẽ luyện chế được bảo thuyền, có thể treo túi trữ vật lên mà chở theo nhiều tài liệu. Nếu không thì bọn họ đến lúc lên Tu Chân giới còn phải gánh rương đi, thật sự buồn cười.
Sau đó, Tiêu Tấn nhanh chóng bước vào bế quan.
Hơn mười năm nay, trong lòng hắn luôn nặng trĩu bóng ma rằng không thể nào chiến thắng Tiêu Gia Bảo. Thế nhưng chỉ một trận, hắn đã dễ dàng đánh sập. Tâm ma bị đè ép bao lâu lập tức tan biến như mây khói.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-chan-gioi-yeu-cau-nhan-tai-nhu-toi/2901719/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.