Dưới ánh nhìn sáng quắc của mọi người, Hàn Sơn chân quân ho khan hai tiếng, cất giọng thản nhiên, cố làm như chuyện vừa rồi chưa hề xảy ra: “Khụ khụ đều nhìn ta làm gì, tiếp tục đi chứ.”
“Hàn Sơn” Một vị Hóa Thần chân quân mở miệng, “Đừng giả ngu nữa, nói đi, ngươi tính toán xử lý thế nào?”
Hàn Sơn chân quân trừng mắt, ngữ khí hung hăng: “Cái gì mà xử lý thế nào? Đồ nhi của ta dâng bái sư lễ thì liên quan gì đến các ngươi? Ai dám ở Thiên Nguyên Tông ta gây chuyện thử xem!”
Vị chân quân kia chỉ cười cười:“Gây chuyện thì đương nhiên không dám. Chỉ là… chẳng lẽ Hàn Sơn ngươi sau này không định sống yên ổn nữa sao?”
Trên người mang nhiều Thiên Nguyên quả như vậy, cho dù hắn có chạy đến chân trời góc bể, cũng khó thoát khỏi việc bị người ta cướp lấy.
Chưa kể, cho dù hắn không sao, còn Thiên Nguyên Tông thì sao? Chẳng lẽ từ nay về sau tất cả đệ tử đều không bước ra khỏi tông môn một bước?
Những người khác tuy không nói thẳng như vị Hóa Thần kia nhưng trong lòng đều mang ý đó.
Thiên Nguyên Tông vốn đã là đệ nhất tông môn, áp chế các môn phái khác một đầu. Nếu lại có thêm nhiều Tẩy Tủy Đan, bồi dưỡng ra vô số thiên tài, đến lúc ấy, ai còn có thể tranh phong?
Người tu hành vốn nghịch thiên mà đi, coi trọng chữ “tranh” tranh tài nguyên, tranh cơ duyên, tranh khí vận. Nhưng tu chân giới lớn đến đâu cũng hữu hạn, một khi Thiên Nguyên Tông độc chiếm, thì những kẻ khác
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-chan-gioi-yeu-cau-nhan-tai-nhu-toi/2901740/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.