Trần Khinh Dao vừa dứt lời, không đợi những người khác kịp phản ứng, liền bước lên một bước. Ngón tay nàng vẽ liên tiếp từng vòng trận phù, dung nhập vào hộ thành đại trận. Kết giới vốn vững như băng cứng khép chặt, nay lại chậm rãi mở ra một khe hở nhỏ.
Người trong Chính Phong Thành nhìn thấy thì hoảng hốt trong lòng, còn chưa kịp ngăn cản, nàng đã chui ra khỏi khe hở ấy. Ngay sau đó là Tần Hữu Phong, Chu Thuấn cùng những người khác nối gót theo.
Chỉ chờ đoàn người đi qua, kết giới lập tức khép lại, như một tấm lồng kiên cố, tiếp tục bao trùm trên thành trì, che chở muôn dân trong thành.
Đám ma tu công thành thấy hành động của Trần Khinh Dao, vị trận tu trong hàng ngũ ma đạo lập tức nhíu mày, lạnh giọng nói: “Hóa ra trong thành cũng có trận tu. Hừ, vậy để xem ai cao ai thấp!”
Hắn vốn tự tin vào thành tựu trận đạo của bản thân, mới chỉ Kim Đan trung kỳ đã có thể bày ra hoàng giai trung phẩm pháp trận, được xưng là thiên tài hiếm thấy của ma đạo. Lúc này, hắn càng muốn dạy dỗ đạo tu trước mặt một phen, cho nên lấy ra một chiếc trận bàn đắc ý nhất.
Thế nhưng động tác của Trần Khinh Dao còn nhanh hơn. Khi hắn còn chưa kịp khởi động trận bàn, một tòa đại trận đã từ trên áp xuống.
Phạm vi pháp trận tuy hữu hạn, song mấy tên ma tu vẫn tránh không kịp. Tần Hữu Phong cùng đồng bạn lập tức xông lên chém giết, chỉ còn Tô Ánh Tuyết và chiến thú của nàng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-chan-gioi-yeu-cau-nhan-tai-nhu-toi/2901797/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.